Truyện ngắn: Hitokiri Izō - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

Truyện ngắn: Hitokiri Izō

Truyện ngắn: Hitokiri Izō
Nguyên tác: Shiba Ryō Tarō

Người dịch: Nhất Như

Hiệu đính: Như Thị Duyên

Lời nói đầu: Hitokiri Izō là một truyện ngắn khá đặc sắc của văn hào Shiba Ryō Tarō, được Nhất Như chuyển ngữ từ bản tiếng Nhật và đăng trong tập sách "Kiếm khách liệt truyện" năm 2007. Mượn bối cảnh lịch sử nước Nhật vào cuối thời Mạc Phủ Edo, thời kỳ đầy rảy những biến động trong xã hội và để từ đó, nước Nhật thoát khỏi số phận đau thương như nhiều nước Á châu khác để đi lên một cường quốc, tác giả đề cập đến tâm lý của một con chó đối với chủ nhân. Trong mắt chó, chủ của nó là một thiên thần. Nhưng tục ngữ Việt Nam cũng có câu: "chó cùng cắn dậu"....

Lời người dịch:

Nước Nhật vào cuối thời Edo bỗng xuất hiện từ “Hitokiri”. Nó chỉ hạng võ sĩ làm thích khách cho các phong trào chính trị đương thời tập trung ở các phiên phía nam như Tosa, Satsuma, Chōshū. Đương thời chỉ có bốn nhân vật được gán cho danh hiệu này là Kawagami Gensai người thành Kumamoto phiên Higo, Tanaka Shinbei và Nakajima Hanjirō võ sĩ phiên Satsuma và Okada Izō thuộc phiên Tosa. Bối cảnh câu chuyện này là vào lúc quyền lực của Mạc phủ đã suy yếu, người Tây phương gây áp lực buộc Nhật Bản phải mở cửa thông thương. Tình hình trong nước hỗn loạn, có nhiều đảng phái chính trị được khai sinh như Đảng Cần Vương với chủ trương khôi phục quyền lực của Triều đình, phong trào Đảo Mạc, đánh đuổi người Tây phương....

Truyện gồm 6 phần được chia nhỏ trong 6 tab dưới đây để cá bạn tiện theo dõi. Chúc đọc truyện vui vẻ!

Một

Trời đã sinh ra một kẻ bất hạnh.

Hắn đứng cách cánh cửa lùa Shōji ( một loại cửa đặc trưng trong lối kiến trúc Nhật Bản, khung gỗ nhẹ dán giấy để ánh sáng chiếu qua) năm chiếu, thóp bụng, phồng ngực bắn một hơi mạnh. Đờm từ cổ họng hắn bắn ra như viên đạn xuyên thủng cánh cửa giấy. Cơ lực thật dễ sợ.

- Thế mà chỉ mãi là một thằng lính trơn.

Năm mười lăm tuổi Izō thường tự cười nhạo mình. Nếu sinh ra trong thời Chiến Quốc loạn lạc thì hẳn tài năng dị thường của hắn đã chẳng phải chôn vùi uổng phí như thế này.

Nhưng nói gì thì nói, lính trơn cũng là một hạng “sĩ” trong phiên, cũng vẫn là thân phận được mang tên họ mang đao kiếm (Thời phong kiến ở Nhật, tầng lớp bình dân không được quyền mang họ). Về hình thức thì cũng là võ sĩ Samurai. Nhưng ở phiên Tosa này, về mặt pháp lý thì lính trơn không được quyền mang họ. Ở đất Tosa này tồn tại ba cấp bậc giữa các hạng “sĩ” trong phiên, đó là Thượng sĩ, Hào sĩ và lính trơn. Lính trơn thì cho dù trời mưa to cũng không được đi guốc mà chạy chân trần, bọn Hào sĩ thì trời nắng như đổ lửa cũng không được mang dù. Nhưng hạng Thượng sĩ thì lại có được đặc quyền đặc lợi đối với hai hạng Hào sĩ và lính trơn là chém chết nếu vô lễ với mình mà không bị bắt tội, một điều chỉ có ở Tosa mà không thấy ở đâu khác. Vì tầng lớp Thượng sĩ và khai tổ của phiên là Yamauchi Kazutoyo là người vùng khác di trú đến Tosa sau trận chiến phân tranh thiên hạ Sekiga Hara, nếu không có những đặc quyền đặc lợi đối với bọn Hào sĩ vốn là dân bản địa và những cấp thấp hơn thì khó lòng cai trị nổi chúng. Và cũng vì vậy mà trong phiên xuất hiện một dạng đấu tranh giai cấp không thấy ở bất cứ phiên nào khác. Đó là việc bọn Hào sĩ và lính trơn kết thành “Đảng Cần Vương” chống lại phiên và Mạc Phủ.

Hắn chỉ là một thằng lính trơn Izō, vốn chẳng phải là thân phận có thể học kiếm thuật được. Nếu học kiếm thì hạng Thượng sĩ thường lui tới võ đường Ishiyama Magoroku và Asada Kanshichi, bọn Hào sĩ thì có võ đường Hineno Benji, nhưng hạng lính trơn thì chẳng biết học ở đâu. Chẳng võ đường nào chịu nhận. “Là lính trơn thì học kiếm thuật làm gì”. Đó là lối suy nghĩ tồn tại ba trăm năm trong phiên Tosa này. Trên chiến trường thì chúng chỉ là hạng bộ tốt thuộc các nhóm vác giáo, bắn cung hay hỏa mai. Còn việc ngồi ngựa một chọi một với đại tướng chỉ dành cho Thượng sĩ và Hào sĩ cao cấp mà thôi. Izō sinh ra với thể chất và khí lực hơn người cũng lấy làm lạ cho cuộc đời của mình.

- Nghe đâu ngài Niten cũng tự học mà hội đắc kiếm pháp.

Năm mười lăm tuổi hắn nghe được chuyện này. Niten là hiệu của kiếm thánh vô song Miyamoto Musashi sống đầu thời Edo. Năm trước có kiếm khách Ōishi Susumu người vùng Yanagi Kawa xứ Chikugo được tham chánh trong phiên là Yoshida Tōyō mời đến đàm đạo, Izō tình cờ nghe trộm được chuyện về ngài Niten. Hắn biết đến cổ nhân là như vậy.

Rồi hắn gọt một thanh mộc kiếm từ gỗ sồi, cứ hai ngày một lần, khi không có phiên trực thì vác mộc kiếm mà tập vụt từ sáng đến tối cho đến khi gân cốt rã rời mới thôi. Đòn vụt là đòn đánh bổ từ trên xuống, là cơ bản trong mọi cơ bản của kiếm thuật. Người học kiếm vẫn bảo nhau rằng tập vụt ba năm chỉ mới là sơ khởi của kiếm đạo. Dĩ nhiên nó là một kỹ thuật cơ bản, nhưng đương thời ở các võ đường thì người ta không cho môn sinh tập trung vào kỹ thuật vụt không. Vì kỹ thuật đơn điệu, lặp đi lặp lại sẽ khiến người tập nhàm chán mà không tìm đến võ đường nữa thì hỏng cho nên các vị sư phụ thường cho môn sinh tập các đòn đánh khác nhau ở mặt và tay để gây hứng thú cho họ. Nhưng chẳng qua cũng chỉ là múa gậy trúc mà thôi chứ đừng nói là hội đắc được cực ý của kiếm đạo.

Izō cũng không sử dụng kiếm tre như bao người học kiếm khác mà dùng mộc kiếm. Cho nên lực tay và tốc độ cũng có nhiều sa biệt. Từ thời xa xưa đến nay, mỗi khi đấu tập người ta vẫn hay dùng mộc kiếm. Nhưng nó khá nặng và nguy hiểm nên Kamiizumi Isenokami Nobutsuna thời Chiến Quốc nghĩ ra kiếm tre, sau được Ono Tadaaki công phu thêm thành ra nhẹ nhàng và ít nguy hiểm hơn.

Izō cũng không lơ là việc luyện tập hạ bàn. Hắn bay, hắn nhảy, hắn chạy ngang dọc khắp nơi, gân cốt chân cẳng hắn đã lên đến cực độ.

- Kiếm thuật cũng không phải chỉ là thứ dùng nơi rộng rãi.

Vì thế mà hắn bắt đầu nghĩ tới những thế kiếm thực chiến trong nhà chật hẹp. Rồi hắn gọt một thanh mộc kiếm nhỏ. Khi chiến đấu trong nhà, nếu sử dụng trường kiếm như ngoài chiến trường thì khi vung lên thế thượng đoạn sẽ vướng trần nhà, khi chém ngang sẽ đụng tường, rồi cón nếu đánh nhau trong phòng tắm, nhà xí, trong hành lang chật hẹp thì sẽ như thế nào? Trong những trường hợp này thì ngay cả những tay cự phách cũng chỉ dùng được một số kỹ thuật lặt vặt như chém hạ đoạn, nhấp chân bước nhỏ mà thôi.

Thế rồi Izō tự công phu ra lối đánh trong nhà với thanh đoản mộc kiếm của mình. Hắn bay nhảy đâm gãy cột cửa, chém đổ cửa nhà xí, có khi rơi vào thùng rồi lòm ngòm bò dậy, có khi lùi lũi tiến lại múa kiếm chém kẻ địch tưởng tượng bên kia rầm cửa rồi ngã xuống chiếu gạt đỡ một kiếm của đối phương. Thật là điên cuồng dị dạng không sao kể xiết. Nhưng cũng thật không ngờ là lối đánh đoản kiếm Izō công phu được lại tình cờ trùng khớp với lối đánh bí truyền sử dụng ở nơi chật hẹp của phái kiếm Ittō-ryū. Hắn biết được điều này là vào năm sau.

- Mày là con của lính trơn thì học đòi kiếm thuật làm gì.

Phụ thân hắn là Gihei vẫn thường bất bình. Chẳng bao lâu thì ông Gihei mất, Izō lên thế vị trí cha. Hắn thuộc nhóm lính trơn của Tổng quản Kirima Shōgen, trưởng nhóm lính là Morita Jiemon. Bổng lộc của hắn một năm chỉ đủ nuôi bốn người. Izō thường phải ăn hạt kê, ăn lúa mạch, ăn gạo đen, trong một năm chẳng có dịp nào được ăn gạo trắng. So với bọn bách tính có ruộng đất trong phiên thì hắn còn khổ sở hơn cả thân trâu ngựa. Đối với con em kẻ sĩ nghèo hèn thì cách duy nhất để thoát khỏi cảnh bần hàn chỉ là dựa vào con đường học vấn xuất chúng hay dựa vào kiếm pháp tuyệt luân mà mở võ đường mà thôi. Nhưng Izō không có học vấn. Tuy phụ thân hắn có dạy viết chữ nhưng Izō chẳng đọc nổi một quyển sách chữ Hán. Nhà nghèo nên cũng không thể đến trường, mà hắn cũng chẳng có đầu óc tương xứng để đến trường.

- Chà nếu ta được sinh cùng thời với ngài Niten thì sẽ ra sao nhỉ.

Hắn vẫn thường mơ tưởng đến cảnh một mình một kiếm làm mưa làm gió trong làng kiếm. “Phải chém vật sống xem sao”. Nghĩ rồi Izō bắt đầu chém mèo. Con mèo hoảng hốt nhảy lên, Izō rút kiếm đánh xoẹt chém đứt đôi trên không. Đến chuột cũng không tha. Kẻ xấu số vừa thò đầu ra khỏi cái lỗ nơi góc tường đã bị hắn huơ mộc kiếm như luồng điện giáng xuống vỡ đầu. Trong nhà Izō luôn lấm bẩn vì máu của những loại súc sinh này.

Nguyên lai, kiếm chỉ là công cụ giết người nhưng vào thời Tokugawa thì nó đã trở thành một thứ triết học. Izō cũng tự học được thứ kiếm pháp giết người như giới kiếm khách đầu thời Chiến Quốc. Đâu là chánh đạo, đâu là tà đạo, hẳn chả hay biết.

Rồi hắn cũng chém được mấy trăm con mèo, là lúc hắn nghĩ đến chuyện lập phái riêng.

Lúc đó một tin sáng sủa bất ngờ lọt vào tai Izō. Khu phố Tabuchi dưới thành là nơi tập trung nhiều dinh thự của bọn Hào sĩ, có Takechi Hampeita mở võ đường. Takechi vốn là một Hào sĩ cấp cao nên không màn đến thân phận của bọn môn sinh, thiên hạ đồn rằng là lính trơn cũng có thể đến học được.

- Như vậy cũng không phải là hoàn toàn vô duyên với nhà Takechi.


Nghĩ rồi Izō quyết định tìm đến Takechi cầu học.
Hai

Dòng họ Okada vốn có gốc gác Hào sĩ ở làng Jintsu phiên Tosa, đến đời phụ thân của Izō là Gihei là con thứ xuống dưới thành làm lính trơn. Tổ tiên xa xưa của dòng họ này phát tích từ làng Okada xứ Iyo láng giềng. Nhà Takechi cũng vậy, tổ tiên xa xưa là Takechi Musha Tokoro vốn là hào tộc ở xứ Iyo. Thật lạ lùng là năm xưa tổ tiên của Izō lại là gia thần của họ Takechi. Rồi Takechi đem phần lớn bề tôi lưu lạc sang xứ Tosa thờ họ Chōsokabe. Trong trận chiến phân tranh thiên hạ Sekiga Hara họ Chōsokabe diệt vong, họ Yamauchi từ Kakegawa xứ Enshu đến tiếp quản vùng đất này, lúc đó cả họ Takechi lẫn Okada vốn là cựu thần của Chōsokabe đã trở thành dân thổ địa của phiên Tosa này.

- Tức là nếu xét duyên ngày xưa thì cũng là quan hệ chủ tớ. Nay thuận theo nhân duyên này kính xin cho tiểu nhân được nhập môn.

Izō đến nhờ vả phu nhân của Takechi là Tomiko. Phu nhân lấy làm thương hại nên ra súp giúp đỡ cho đến khi được diện kiến Takechi.

Takechi Hampeita ban đầu theo học phái kiếm Ittō-ryū, sau thường lui tới luyện tập ở võ đường Asada Kanshichi dành cho hạng Thượng sĩ. Lúc bấy giờ Takechi chỉ là thân phận Hào sĩ nên thường bị bọn môn sinh dòng Thượng sĩ khinh miệt, sau lãnh hội hết cực ý kiếm pháp nên được quyền mở võ đường nhận môn sinh.

Nhà Takechi nằm ở làng Fuke ngoài thành, là nơi giàu có lắm ruộng nhiều rừng. Nhà Takechi nhờ vào tài lực này mở một võ đường bên cạnh nhà vợ Shimamura. Võ đường bề ngang rộng bốn gian (Một gian gần bằng hai mét), bề dài sáu gian, tuy không phải là lớn lắm nhưng chỉ trong chốc lát mà đã có đến sáu, bảy chục con em Hào sĩ kéo đến nhập môn, một thời phồn thịnh.

Takechi Hampeita dáng người cao lớn, mặt sáng sủa, lông mày thanh tú, da dẻ trắng trẻo, mắt mũi đều xứng với từ uy phong lẫm liệt. Tính người trầm tĩnh ít nói, lại chẳng bao giờ biết đùa giỡn, suốt đời chẳng gần người đàn bà nào ngoài phu nhân của mình, cũng là một kiểu người hiếm có so với tính cách đàn ông phương Nam như Tosa. Chính vì tính tình nghiêm cẩn đàng hoàng nên thường bị người bằng hữu là Sakamoto Ryōma trêu chọc. Nhân vật Sakamoto này thì lại trái ngược hẳn với tính cách nghiêm chỉnh của Takechi. Mỗi khi đến chơi nhà Takechi đều không dùng nhà xí mà khi ra về luôn phóng tiện trước cổng. Vì vậy mà chung quanh tường luôn thoảng xú khí, phu nhân Tomiko lấy làm phiền não đem chuyện trần tình thì Takechi chỉ cười xòa “Xem ra Sakamoto cũng là người sau này làm nên chuyện lớn. Cứ bỏ qua cho hắn vậy”.

Tuy là người nghiêm khắc kỷ luật nhưng lại có chỗ dễ dàng tha thứ cho kẻ khác nên bọn con em Hào sĩ vùng Chugoku lấy làm mếm mộ Takechi, tranh nhau mà đến nhập môn. Đây chính là nền tảng đầu tiên của “Đảng Cần Vương Tosa” gây náo loạn vào cuối thời Mạc phủ.

Nhưng lần đầu đối diện, Takechi đã tỏ ra nghiêm khắc với Izō. Bản thân Takechi cũng là một Hào sĩ bị bọn Thượng sĩ phân biệt nên không khỏi thất vọng khi thấy một tên lính trơn. Chính vì tính tình nghiêm khắc ưa kỷ luật nên ý thức giai cấp cũng rất mạnh. Hơn nữa Takechi lại là người ghét cái dốt nát thô lậu. Mà ngay giữa trán Izō lại có một vầng đen cố hữu, chính vì thế mà ấn tượng đầu tiên của Takechi về hắn vô cùng xấu. Lại nghe chuyện tổ tiên xa xưa là gia lại của nhà Takechi nên không tránh khỏi cái nhìn khinh miệt.
Takechi vừa vào đến nơi liền gọi

- Ngươi là Izō ?

- Thưa, tiểu nhân là Izō.

Izō phủ phục bên cửa.

- Từ trước đến nay đã theo học ai ?

- Tiểu nhân thân phận lính trơn thì còn biết theo học ai. Chẳng là vì tôn sùng ngài Niten mà ngày ngày mang mộc kiếm luyện tập mà tự hội đắc ạ.

- Tự hội đắc ?

Takechi nhíu mày. Hội đắc, chẳng phải là ý hắn đã đến chỗ cùng cực của kiếm đạo rồi sao. Chính vì không có giáo dưỡng học hành gì nên Izō chẳng hiểu rõ cách dùng từ cho hợp phép.

- Ồ, tự hội đắc sao. Thế thì hãy vào võ đường đấu với bọn môn sinh xem sao.

Takechi nói.
Ba

Izō tiến ra một góc võ đường, đội mũ trụ, mặc giáp phòng hộ, tay với lấy thanh kiếm tre. Tất cả những thứ này là lần đầu tiên hắn dụng đến. Takechi ngồi trên ghế cao quan sát mọi cử động của Izō. Thật là khó coi. Một kẻ chẳng khác nào dã thú. Cặp mắt hắn sưng húp, đỏ ngầu, lõm sâu vào hốc, đầu tóc thì rối bời như tổ quạ, lông trên người hắn rậm rạp xoắn tít như đám cỏ rối.

Izō mang mộc kiếm tiến ra giữa võ đường thi lễ rồi vào thế thủ. Tuy là vị trí trung đoạn nhưng hắn thủ thanh kiếm tre ngang người, vị trí cổ tay đầy sơ hở. Thế đứng của hắn cũng thật kỳ lạ, dạng chân, lưng khom, đầu đưa về trước như chuẩn bị lao vào một trận đấu vật.

Người đầu tiên đấu với Izō là một hào sĩ xứ Aki, thuộc hạng trung bình trong số các môn đệ. Vì thuộc tầng lớp trên nên trong lòng đã thấy khinh nhờn, giơ cao kiếm tre vào thế thủ thượng đoạn, cố tình để lộ sơ hở phần trung đoạn. Gã xông vào toan chém cổ tay Izō nhưng chỉ thấy Izō quét kiếm lên đỡ rồi trong sát na xấn tới đạp mạnh vào hạ bộ hắn. Hào sĩ nọ la thất thanh rồi bất tỉnh tại chỗ. Ngươi đã thấy chưa, Izō như muốn thét lên sung sướng. Chiêu thức hắn dùng để hạ đối phương chẳng phải là một chiêu kiếm hay võ nghệ chính thống nào. Còn gì thống khoái bằng, hắn đã hiểu ra rằng trên võ đường thì không có sự phân biệt giai cấp, chẳng còn Thượng sĩ, Hào sĩ hay lính trơn nữa.

Takechi ngồi quan sát trận đấu không nháy mắt rồi ra lệnh cho người tiếp theo ra đấu với Izō. Đấu được hai ba hiệp thì Izō nhảy bật lên giáng một đòn thật mạnh vào đầu đối phương, chỗ không có lưới sắt trên mũ trụ bảo hộ. Đối phương đầu óc choáng váng, loạng choạng trở về chỗ ngồi rồi đổ vật ra sàn. Cả bọn nhốn nháo. Thứ kiếm thuật mà Izō sử dụng chẳng có quy tắc hay luật lệ gì mà chỉ là một thứ kỹ thuật ẩu đả nơi đầu đường xó chợ. Đối với những kẻ theo học kiếm phái chính thống ở giai đoạn đầu thì thường thất bại thảm hại khi đối đầu với những loại kỹ thuât ẩu đả hạ cấp này.

Người tiếp theo ra đấu với Izō là quyền sư phụ Higaki Kiyoharu, một Hào sĩ dưới thành. Nhưng kết quả cũng không khác trước, bọn môn nhân ngạc nhiên xao động.

- Khốn kiếp, chỉ là một thằng lính trơn.

Takechi dường như muốn thốt lên. Từ thế thủ cho đến đòn đánh thẳng tay của Izō đều không phải là thứ thường thấy của một danh môn chính phái. Dường như hắn chỉ là một con thú hoang dã không hề biết trật tự lý luận gì. Nếu như hắn được dạy dỗ nguyên tắc luận lý thì không biết sẽ còn mạnh đến đâu, Takechi thầm nghĩ. Nhưng liệu có thắng nổi hắn không ? Đối với đường chủ Takechi Hampeita mà nói thì đây là một dịp hay để dạy cho Izō một bài học, làm cho hắn chừa đi cái kỹ thuật hạ cấp kia đã ăn sâu vào người hắn và không những dạy cho mình hắn mà còn là để biểu thị cho đám môn nhân biết sức mạnh khủng khiếp của kiếm thuật chính thống và có phẩm cách là như thế nào. Nhưng nếu chẳng may đại bại dưới tay hắn thì sao. Như vậy thì còn gì tồi tệ bằng, thanh danh của võ đường chẳng biết còn cách nào để lấy lại nữa.

Nhưng Takechi cũng không phải là kẻ tầm thường. Takechi người cao gần sáu thước (Thước: đơn vị đo chiều dài ngày xưa, 1 thước = 0.303m), xét về thể lực khí lực thì không thể thua Izō được. Năm mười bốn tuổi theo người thầy đầu tiên là Chigami Shichirō học kiếm pháp phái Ittō-ryū, cả sư phụ Chigami cũng phải ngạc nhiên vì tố chất vạn người có một của mình. Sau này vào nhập môn võ đường Asada Kanshichi, Takechi đánh bại hết các bậc tiền bối nhận chứng chỉ trung truyền, đến năm Ansei thứ nhất (Niên hiệu Ansei kéo dài từ năm 1854~1859) thì hội đắc hết những chiêu thức cực ý của môn phái. Ngay cả Asada cũng thừa nhận rằng trong cuộc đời mình chắc chắn không có được người đệ tử thứ hai như Takechi.

Nhưng dù gì thì đối phương cũng là kẻ thân phận thấp hèn lại không sử dụng kiếm pháp chính thống, nên sẽ không biết được hắn sẽ tấn công vào những chỗ nào và chẳng có quy tắc luật lệ gì. Như trước đây có một dạo tin đồn rằng có kiếm khách Okada Sōemon vốn xuất thân là một bách tính xứ Bushu lập ra phái kiếm Ryugō Ryu, phái này chuyên thủ thế thượng đoạn rồi xuất kỳ bất ý tấn công tới tấp vào ống chân của đối phương. Nguyên lai, trong kiếm thuật không có đòn đánh vào hạ bàn nên dĩ nhiên là các phái kiếm bấy giờ cũng không có kỹ thuật phòng ngự vùng này. Vì thế mà vào những năm Ansei đã có không biết bao nhiêu võ đường ở Edo đã tan hoang dưới tay của phái Ryugō Ryu này. Nhưng chẳng bao lâu sau thì các võ đường danh tiếng ở Edo như Momoi và Chiba đều khảo án ra cách khắc chế loại kỹ thuật này nên phái Ryugō Ryu sau một thời gian lan truyền như bệnh dịch bỗng dừng hẳn. Cổ nhân có dạy rằng người quân tử không nên đối đầu với phường tà đạo nhưng Takechi không biết rằng liệu có nên dạy cho Izō một bài học hay không. Nhưng Takechi vốn là người quyết đoán nhanh chóng nên trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này là đã khẽ gật ngay. Quyền sư phụ Higaku đã bại dưới tay Izō, đường chủ Takechi lặng lẽ nhảy xuống sàn, với lấy thanh kiếm tre rồi tiến về phía đổi thủ.

Izō lúc này phủ phục dưới sàn. Hắn không hề nghĩ rằng Takechi sẽ đích thân ra tiếp mình nên lấy làm cảm kích mà toàn thân run rẩy.

- Hãy chuẩn bị đi.

Takechi nói. Tuy thế bản thân mình cũng chỉ mặc độc một bộ võ phục bằng vải thô mà không hề mang giáp phòng ngự. Như vậy ta không thể tấn công được. Izō đứng dậy, bần thần.

- Ngươi cứ đánh hết sức.

Takechi nói rồi vào thế thủ Seigan đưa mũi kiếm ngang mặt. Izō lại vào thế thủ trung đoạn mình tự công phu được như lúc nãy.

Takechi tiến lên một bước, Izō lùi xuống một bước, rồi lại lùi xuống nữa.

Takechi càng tiến tới, Izō càng lùi lại, mà càng lùi xuống thì lưng hắn càng cong như lưng mèo, thanh kiếm tre đưa về sau như cái đuôi con vật.

Takechi vừa huơ mũi kiếm lên thượng đoạn, trong nháy mắt thân thể Izō co rúm lại rồi bật tới như một hòn đạn, đâm thẳng vào đối phương. Takechi loạng choạng, nhưng chỉ trong tích tắc kiếm pháp chính thống đã phát huy tác dụng, biến ảo khôn lường. Từ thế kiếm phòng thủ cuộn lên đánh thẳng vào đầu Izō, một đòn nhẹ, chỉ nghĩ được như thế thì đã thấy Takechi xấn tới đâm một đòn chí mạng vào đối thủ. Thân thể Izō bị hất văng đi năm sáu gian. Hắn lồm cồm bò dậy rồi chạy vòng quanh bốn góc võ đường tránh đòn của Takechi.

- Izō, khó coi lắm !!

Takechi vừa thét vừa trút đòn như cuồng phong nộ vũ vào các vị trí tay, mặt, thân của đối phương. Đây chính là ba vị trí tấn công cơ bản trong kiếm thuật. Izō co rúm người lại chịu đòn mà không hề có ý thức phản kháng. Toàn bộ ý chí chiến đấu của hắn đã bị dồn nén đến tận cùng. Có những lúc cơ hội phản kích đến, trong sát na đã có thể đánh trả lại nhưng hắn không hề huơ thanh kiếm. Izō chỉ hứng cơn mưa đòn của Takechi một cách thụ động rồi bỏ chạy. Trong vô thức, hắn đã bị sự kính phục đối với Takechi chi phối. Đối với hắn, Takechi dường như là một vị thần của thế giới khác. Nếu diễn giải bằng lời thì trong lòng hắn chỉ có thể nói rằng “Vì ngài mà tôi có thể trở thành thằng hề cho thiên hạ”. Hắn cam lòng với điều đó. Cam lòng một cách toại nguyện, hắn thấy sung sướng, không, sung sướng đến điên cuồng khi được hạ mình như thế. Phải chăng chính thân phận lính trơn thấp hèn của hai đời dòng họ hắn đã biến hắn thành ra thế này ? Phải chăng đây chính là bản chất của hắn ? Nhưng dù gì đi nữa thì đây là lúc quyết định hình ảnh của hắn trong con mắt Takechi.

- Tiểu nhân thua rồi.

Izō vứt kiếm tre, quỳ xuống sàn rồi thụp lạy. Trong khoảnh khắc này cái chất lính trơn thấp hèn một cách đáng thương đã bộc lộ. Takechi thở phào rồi thu kiếm. Thật là một kẻ đáng sợ. Một cảm giác khiến Takechi phải rùng mình. Từ thuở theo Chigami học kiếm, hội đắc cực ý của Asada cho đến bây giờ thì Takechi chưa từng hứng phải một đòn đâm nào khủng khiếp như vậy. Thiên hạ vẫn truyền rằng Takechi là người quân tử chững chạc thận trọng, đối với những kẻ mới đến xin học kiếm thì chưa bao giờ ra những đòn như vũ bão lúc này. Ấy vậy mà chỉ một đòn đâm của Izō đã khiến Takechi lộn ruột gan mà để lộ con quỷ Tu La trong người ra một cách vô ý.

- Izō, hãy tức khắc nhập môn.

Takechi nhanh chóng trở lại con người điềm tĩnh như trước kia.

- Izō, vì kiếm pháp của nhà ngươi là thứ tự học mà không có cơ bản nên rất nhiều tật xấu đã ngấm sâu vào người. Đầu tiên ngươi phải bỏ chúng đi. Đối với kẻ mới nhập môn thì phải tu luyện hai năm, nhưng nhà người phải tu luyện ba năm để từ bỏ thói tật của mình. Trong ba năm này nhà ngươi sẽ yếu đi, ba năm tu luyện chánh pháp. Nếu chịu đựng được thì đến năm thứ tư thì hẳn sẽ đạt đến trình độ kiếm thuật chánh tông cao thâm.

- Tiểu nhân xin đa tạ.

Izō vốn là kẻ dễ mủi lòng, nước mắt ròng ròng mấy phen dập đầu lễ tạ.

Rồi ấn thư thệ nguyện được mang ra, Izō viết tên ấn dấu kết giao sư đồ. Họ tên là Okada Izō Yoshifuru. Chữ viết vô cùng nghệch ngoạc.

Đêm đó Takechi rút vào trong nhà kho, chăm chú nhìn quyển sách Jōruri đặt trên bàn (Jōruri: một loại kịch múa rối truyền thống). Vốn là người đa tài đa nghệ nên ngoài Jōruri ra Takechi còn theo học các nghành hội họa nghệ thuật khác với cách danh sư dưới thành như Tokuhiro Tōsai và Hirose Tomotake. Mà trong bất cứ nghành nào cũng đều đạt đến mức thượng thừa. Cũng vốn là người thận trọng đàng hoàng, sợ làm phiền đến hàng xóm chung quanh nên mới vào nhà kho diễn Jōruri. Cánh cửa phòng đột ngột mở ra, phu nhân Tomiko mang trà vào.

- Chàng đang làm gì vậy ?

Đêm nay thật lạ lùng, vì Takechi không hề thốt lên một lời nào, không giống mọi lần diễn kịch khác.

- Ta đang nghĩ đến chuyện của Izō.

- Gã lính trơn đó đã làm sao ạ ?

- Không, chỉ là ta biết rằng trên đời này vẫn còn nhiều kẻ đáng sợ. Ta vốn vẫn tự phụ rằng mình có chút thiên bẩm về kiếm thuật, nhưng xét về tố chất thì thật không bằng hắn vậy.

Tomiko nghe rồi lặng thinh. Đây chẳng phải là chuyện mà nàng có thể nói được gì. Tomiko dáng người nhỏ nhắn, vốn được tôn xưng là một mỹ nữ dưới thành. Người chú của Tomiko là Shimamura Junosuke cũng là một Hào sĩ nổi tiếng với thương thuật một vùng.

- Tomiko, ta sẽ đi vắng trong ba năm. Nàng sẽ chăm sóc mọi thứ thay ta chứ. Ta nghe nói Edo chính là linh địa của kiếm thuật nên cũng muốn đến đó tu luyện lại võ nghệ của mình.

Hôm đó Takechi cho bọn môn đệ trở về nhà rồi trằn trọc suy đi nghĩ lại, hình ảnh Okada Izō trong tâm trí càng lúc càng lớn dần. Trận đấu ở võ đường lúc nãy, chẳng phải là hắn thấy mình không mặc giáp phòng ngự mà e ngại không ra đòn tấn công hay sao. Nếu lúc ấy mà mặc giáp phòng ngự thì không biết kết quả trận đấu sẽ ra thế nào.

Tomiko gật đầu. Nhưng muốn ra khỏi phiên du học võ nghệ thì cần phải được phiên cho phép. Mà cho đến khi giấy phép từ trên truyền xuống cũng phải mất nửa năm.

- Ta trông cậy cả vào nàng.

Nói rồi Takechi ôm Tomiko vào lòng. Giữa hai người không có đứa con nào. Chính vì sợ rằng nếu không có con thì họ Takechi sẽ tuyệt tự nên phía gia đình Tomiko ở làng Shimamura cũng mấy lần khuyên nhủ Takechi lấy vợ bé để có đứa con nối dõi như mấy lần Hampeita đều bỏ ngoài tai. Một hôm nọ có người bạn của Hampeita lấy lời khuyên nhủ Tomiko, cho trở về nhà bố mẹ Takechi ở làng Fuke rồi gửi một con hầu đến chỗ Hampeita. Con hầu biết chuyện nên ra sức chiều chuộng nhưng Takechi chẳng hề động đến một sợi tóc. Sau này khi Tomiko tiết lộ rằng đó là do âm mưu của người bằng hữu thì Takechi chỉ cười “Ta biết rồi”, rồi hỏi:

- Thế lúc đó tâm trạng này như thế nào ?

- Thiếp hoàn toàn tin tưởng ở chàng nên không hề nghĩ gì.


Tomiko đáp. Giữa phu phụ Takechi đã có sự tin tưởng lẫn nhau và thân thiết đến như vậy. Thành ra Takechi quyết ý để thê tử ở lại Tosa còn mình thì thân đến Edo tu luyện kiếm pháp. Nguyên nhân tất cả cũng là vì Izō.
Bốn

Izō mỗi ngày một yếu dần đi. Bản năng của hắn, thói tật của hắn mỗi ngày một mất dần. Đến ngay cách cầm kiếm tre hắn cũng phải học từ Takechi, bộ pháp cũng bị cố định vào một quỹ đạo, phương cách nhất định. Thế thủ cũng bị Takechi chỉnh đốn gay gắt. Mọi việc Izō đều nhất nhất tuân theo sự chỉ đạo của Takechi. Với tính cách quá khích của Izō thì thật khó coi khi thấy hắn khúm núm trước Takechi. Phải chăng tất cả là vì Izō muốn trở nên mạnh hơn ? Không, tâm tưởng của hắn lúc này không phải như vậy. Izō lúc này giống như một con chó. Chó là loài mang một tính cách bất hạnh, đối với đồng loại thì chúng nhe nanh sừng sộ nhưng đối với chủ nhân vốn là một sinh vật khác loài thì lại nhu thuận đến đáng thương. Takechi đã cho hắn nhập môn, đối với hắn thì đó là một ân nhân, một người chủ còn hắn là con chó của ông chủ. Hắn cảm thấy hạnh phúc khi được làm con chó cho Takechi. Mà cũng chính là vì tổ tiên hắn đã từng là đầy tớ của nhà Takechi. Izō tiếp cận ông chủ của mình với thái độ như thế, với tình cảm của một con chó đối với chủ như thế nên cho dù Takechi có khinh thường chẳng muốn gần cái sự thấp hèn đó rốt cuộc cũng nghiễm nhiên tự cho mình là chủ nhân của con vật đáng thương kia.

Trong ba năm, ngươi sẽ yếu dần đi”. Tuy Takechi nói thế nhưng không biết Izō vốn là kẻ có tố chất hơn người hay do sự chỉ đạo ưu tú của Takechi và hắn nhất tuân theo mà chỉ trong vòng nửa năm mọi tật xấu của Izō đều mất hết, mọi động tác kỹ thuật đều đi vào khuôn phép và trình độ đã bắt kịp với quyền sư phụ Higaki Kiyoharu. Đối với hắn thì không còn nơi nào bằng võ đường này. Một tên lính trơn thấp hèn như hắn được đứng trên võ đường như thế này thì không còn gì thống khoái bằng. Thường ngày bọn môn sinh Thượng sĩ và Hào sĩ ra lối hống hách nhưng trên sàn đấu đều bị hắn đánh cho tơi tả vùi dập. Hắn cảm thấy kiếm thuật đã cứu hắn thoát khỏi sự thấp hèn của đẳng cấp. Trong thế giới của hắn chẳng có gì khác ngoài thanh kiếm. Kỹ thuật hắn sử dụng cũng vô cùng ác liệt, bất cứ môn sinh nào thi đấu với hắn mà không mang giáp phòng ngự đều bị Izō đánh cho cháy thịt nát xương. Izō là con chó hoang, bọn môn sinh cả sợ mà không còn ai dám đấu tập với hắn nữa. Nhưng đứng trước Takechi Hampeita thì con chó hoang Izō bỗng trở thành một con chó nhà hiền lành.

Thế rồi Takechi trình nguyện thư lên phiên xin phép được ra khỏi phiên đến Edo tu học kiếm thuật nhưng trong phiên tự xưa đến nay vẫn có luật bất thành văn là chủ một nhà du học bên ngoài thì không sao nhưng đường chủ một phái thì không được phép. Thế là Takechi phải đến hối lộ Kirima Shōgen, một người có thể lực trong phiên. Và mọi việc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Nhưng khi Takechi tỏ ý định muốn dẫn theo Izō đến Edo tầm sư học đạo thì Kirima Shōgen chỉ cười khảy “Hắn chẳng phải chỉ là một tên lính trơn thôi sao?”

Từ trước đến nay chưa từng nghe thấy chuyện cho một tên lính trơn đi du học ngoài phiên.

- Xin ngài cứ làm như Izō là đầy tớ của tiểu sinh mà hợp pháp hóa cho chuyện này, được như thế thì tiểu sinh vô cùng biết ơn.

- Ngài cũng thật lạ lùng. Chả nhẽ lại định bỏ tiền túi ra cho một tên lính trơn du học kiếm thuật sao.
-
Kirima cười ngạo rồi cho qua. Cũng là vì món quà vặt kia đã có tác dụng.

Nghe tin, Izō mừng rỡ điên cuồng. Trong lòng hắn lúc này, vì Takechi mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng hắn cũng cam chịu.

- Vậy là tiểu nhân được phép cùng tiên sinh đến Edo thật sao.
Izō khóc rống lên.

Thế rồi Takechi nhận được chỉ thị từ phiên đưa xuống, rằng “đến Edo tu học kiếm thuật”, dẫn theo tên đầy tớ Okada Izō rời khỏi Tosa, đến dinh thự Kajibashi ở Edo vào tháng tám năm Kaei thứ sáu. (Kaei: niên hiệu kéo dài từ năm 1848~1853)

Những kẻ từ phiên khác đến tu tập võ nghệ được gọi là kiếm thuật chư sinh, họ có quyền lựa chọn võ đường để theo học nhưng phần lớn người đến đây đều chọn võ đường Momoi Shunzō phái Kyōshin Meichi-ryū ở cách đấy không xa. Ở khu phố Kyōbashi Oke gần dinh thự Kajibashi cũng có võ đường của Chiba Sadakichi phái Hokushin Ittō-ryū cũng được nhiều người ưa chuộng. Cũng trong thời gian này Sakamoto Ryōma cũng đến võ đường Chiba theo học kiếm thuật.

Võ đường Momoi Shunzō mà Takechi chọn là một trong ba nơi làm mưa làm gió trong làng kiếm ở Edo đương thời. Thời đó người ta vẫn truyền tụng nhau rằng Momoi cứng về thế thủ, Chiba mạnh về kỹ thuật trong khi họ Saitō ra đòn rất ác liệt.

Izō cũng theo Takechi vào nhập môn. Đường chủ lúc bấy giờ là Momoi Shunzō đời thứ tư, tên tục là Naomasa và là kiếm khách kiệt xuất nhất trong các đời Momoi. Trong số môn hạ thì có vô số kiếm hào mà các chủ võ đường cỡ nhỏ ở Edo cũng phải rùng mình như Ueda Umanosuke, Kanematsu Naoyasu, Kubota Shinzō hay Sakabe Daisaku.

Takechi vào đây như rồng gặp nước, như hổ về rừng, chẳng mấy chốc mà phát huy hết tài năng sở học của mình. Nhập môn được môn năm đã được cử lên làm chức tổng giám sát đám môn sinh trong võ đường. Dù gì thì cũng là một chủ võ đường ở Tosa, hội đắc được cực ý các phái kiếm khác nên dĩ nhiên cũng khác xa đám môn sinh còn lại.

Mà sư phụ Momoi Shunzō cũng đặc biệt tỏ ra kính trọng Takechi. Hẳn là con người này có những tố chất khiến người ta kính trọng như vậy.

Thứ nhất là Takechi có tài tổ chức. Vào lúc còn chưa nắm chức tổng giám sát thì đã có lần can gián sư phụ Momoi: “Mọi quy củ đạo đức của võ đường ngày càng đi xuống”.

Số là bên cạnh võ đường có một quán trà, trong số môn sinh có nhiều kẻ vẫn thường lui tới đàng điếm với bọn con hát. Takechi lấy làm ngứa mắt mà than phiền với Momoi

- Nếu bây giờ mà không chấn chỉnh lại tác phong của môn sinh thì việc này ắt sẽ tổn hại đến thanh danh của tiên sinh.

Shunzō vốn người rộng lượng khoan dung nhưng về điểm này thì thiếu hẳn sự nghiêm khắc nên giao toàn bộ việc chấn chỉnh uy phong của võ đường cho Takechi. Thế rồi Hampeita trở thành tổng giám sát, đề ra luật lệ, đặt giờ giới nghiêm, thưởng phạt phân minh, kẻ nào vi phạm luật lệ đều bị xử lý nghiêm khắc. Vì vậy mà trong võ đường tiếng ta thán Takechi ngày càng nhiều nhưng chẳng bao lâu thì mọi sinh hoạt đều đi vào nề nếp quy củ. Chính vì có tài quản lý sắp xếp như vậy nên sau này được chọn làm thủ lãnh cho Đảng Cần Vương của phiên Tosa.

Momoi Shunzō cũng lấy làm tự mãn về người môn đệ tên Takechi Hampeita. Đương thời trong giới chưa hầu thường tổ chức các buổi diễn võ, Momoi thưởng được mời đến và luôn dẫn theo Takechi. Chúa vùng Sendai, Daimyō xứ Izushi nghe tiếng mà ngưỡng mộ, truyền rằng muốn xem võ nghệ của Takechi. Đương thời có Katsura Kogorō vốn người Tosa, giữ chức tổng giám sát trong võ đường Saitō Yagorō cũng được nhiều người chú mục và gọi ra cho diễn võ.

Thế còn Izō.

Một hôm Momoi Shunzō cho gọi Takechi đến bảo rằng

- Thật không phải với Hampeita nhưng theo ta thấy thì đừng nên cho tên đầy tớ kia học kiếm thì hơn.

Izō ngày càng tiến bộ, ngày càng mạnh hơn. Nhưng càng mạnh thì kỹ thuật của hắn càng lúc càng mất đi phẩm cách. Hắn quan niệm rằng làm sao để thắng là được. Và kiếm thuật của hắn cũng là thứ tương xứng với lối suy nghĩ đó. Thân pháp của hắn cực kỳ khó coi, cứ như một con sói đang khát máu chực nhảy xổ vào người ta. Đòn đánh của hắn cũng không hoa lệ mỹ miều mà mang một vẻ phàm phu khiến người xem phải buồn nôn. Vì thế mà Momoi không cấp chức nhận cho hắn. Nhưng nếu về thực chiến thì không thể xem thường Izō. Một đòn đánh của hắn cũng đủ khiến người ta vọt cả óc ra. Nhưng nếu nói là khuyết điểm thì đây chẳng phải là kiếm thuật có phẩm cách nên không có sự biến ảo vi diệu như các danh môn chánh phái. Trong kỹ thuật của hắn không có đường tiến cũng không có đường thối. Chỉ là một nhát kiếm giải quyết sinh mạng. Nếu nhát đầu tiên không làm gì được đối phương thì cũng không thể biến hóa ra chiêu thứ hai. Vì vậy mà trong thi đấu hắn luôn chịu thiệt. Trong trận đấu trọng tài thường xử cho đối thủ của hắn thắng cuộc vì số lần tấn công nhiều hơn. Mà tiếng thét Kiai của Izō cũng không có chút phẩm cách nào, giống như tiếng gầm rống của loài dã thú. Cả sư phụ và bạn đồng môn đều chỉ điểm cho hắn những chỗ dở này. Nhưng hắn vẫn thường ngạo mạn tự phụ mà bỏ ngoài tai

- Nếu là đấu nhau bằng kiếm thật thì cho dù chiêu đầu tiên có nhẹ đi nữa thì cũng làm đối phương không còn sức phản kháng nữa. Vì vậy mà chiêu thứ hai chỉ cần ung dung cũng có thể chém đứt đôi đối phương.

Chính vì thái độ phản kháng như vậy mà hình ảnh Izō ngày càng xấu đi trong mắt các bậc tiền bối ở võ đường. Thứ nhất, đối với họ thì kiếm không phải là thứ dụng cụ sát nhân, thành ra kiếm pháp của Izō bị coi là tà kiếm.
Năm

Mấy năm trôi qua, thời thế thay đổi, thận phận con người cũng có nhiều biến chuyển đáng kể. Năm trước hãy còn là một kiếm khách xoàng nhưng giờ đây Takechi Hampeita đã trở thành thủ lãnh của Đảng Cần Vương phiên Tosa, đóng tại dinh thự đại diện của phiên ở Kyōto. Takechi được bầu vào vị trí công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên của Tosa. Trong phiên Tosa thì mọi chuyện chính sự đều do bọn Thượng sĩ gánh vác và cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa thì cũng không gọi đến bọn Hào sĩ. Vì thuộc hai tầng lớp khác nhau nên bọn Thượng sĩ không muốn để người ngoài nhúng tay vào. Thế nhưng Takechi là thân Hào sĩ, thuộc tầng lớp khác nhưng vẫn được bọn Thượng sĩ cử vào tỏ chức chính trị của phiên. Chuyện lạ lùng này bắt đầu từ một chính biến. Lúc đó Takechi về Tosa ám sát tham chánh độc tài Yoshida Tōyō rồi thao túng mọi sự trong nội các của phiên. Nhưng Takechi không đích thân ra tay ám sát mà dẫn theo đám môn đệ Hào sĩ trong một đêm mưa gió xuống thành chém chết Yoshida. Tình hình trong phiên náo loạn cả lên.

Takechi trở thành một Thượng sĩ hạ cấp cầm đầu ba trăm Hào sĩ của Tosa, thế lực lớn mạnh chưa từng thấy trong phiên cũng như ở nơi khác. Mà quyền lực của Mạc phủ cũng ngày một suy yếu dần kể từ khi xảy ra biến cố Đại lão Ii Kamon no Kami bị ám sát ngoài cổng thành Sakurada ở Edo. Ở Kyōto thì các chính khách của ba phiên Satsuma, Chōshū và Tosa thành lập một chính quyền bất hợp pháp, lấy triều đình làm trung tâm và tranh nhau chức đại biểu của phiên mình, bành trướng thế lực ảnh hưởng. Lúc bấy giờ họ tập hợp bọn kiếm khách giang hồ khắp nơi trong nước vào tay mình và sẵn sàng chém chết các phe phản kháng. Đại diện cho quyền lực của Mạc phủ ở Kyōto là Sở ty đại, cảnh sát cũng sợ họ mà nhắm mắt làm ngơ, không dám điều tra về những cái chết diễn ra như cơm bữa ở Kinh đô. Tình hình hỗn loạn này kéo dài từ năm Bunkyū thứ hai đến năm thứ ba, lúc bấy giờ đội cảnh vệ Shinsengumi vẫn còn chưa ra đời (Bunkyū: niên hiệu kéo dài từ năm 1861~1864).

Lúc này Izō luôn theo sát Takechi như hình với bóng. Hắn không rời chủ nhân nửa bước, lúc nào cũng lẳng lặng như một cái bóng. Takechi thường không mấy khi ở trong bản doanh mà thường đến quán rượu Tantora ở phố Kiya cùng với những người đồng chí bàn chính sự. Cứ khoàng ba ngày một lần lại lui tới khu phố du nữ ớ Sanbongi hội họp với công sứ của các phiên khác. Nói là đến uống rượu mua vui nhưng Takechi chỉ đến vì công việc. Công sứ là chức danh các phiên đặt ra chỉ những người đứng ra làm trung gian đàm phán, giao thiệp giữa các phiên với nhau. Họ tụ tập ở những tửu điếm như thế này để trao đổi tình hình chính trị lúc bấy giờ. Phiên Tosa thì có Takechi Hampeita , phiên Chōshū thì có Katsura Kogorō là những nhân vật có tiếng đương thời. Bọn võ sĩ giang hồ các nơi, các võ sĩ phiên khác cũng vì mến mộ danh tiếng Takechi mà tập trung đến nhiều. Trong số đó phải kể đến nhân vật Tanaka Shinbei người phiên Satsuma được xưng tụng là Hitokiri cùng với Izō. Mỗi tối Shinbei đều ra vào quán Tantora nơi Takechi bàn kế sách, hai bên thân tình đến mức kết giao huynh đệ. Kusaka Genzui phiên Chōshū cũng thường lui tới nơi này. Nói chung những kẻ lui tới tửu điếm Tantora toàn thành phần quá khích của các phiên theo chính sách Cần vương bấy giờ như Inaba, Aki, Satsuma, Tsushima mà thôi. Những buổi hội họp như thế này thường là những cuộc tranh luận quá khích công kích lẫn nhau.

Izō ngồi ở mộc góc hành lang, mặc nhiên nghe những lời tranh luận bàn tán. Thỉnh thoảng Takechi lại gọi, “Izō, mang trà” là hắn lập tức đứng dậy xuống dưới nhà. Hắn chỉ ngồi đó đợi Takechi sai vặt. Quả là buồn chán, hắn nào muốn thế. Hắn cũng muốn được tham gia nghị luận như Takechi, cũng muốn chứng tỏ mình cũng là kẻ vì Thiên hạ Quốc gia. Nhưng một kẻ vô học như hắn thì làm sao tham gia, mọi người nói gì thì hắn nào có hiểu. Nhưng không phải chỉ có mỗi mình Izō, đương thời có chí sĩ phiên Satsuma được gọi là Hitokiri Hanjirō, sau trở thành dân thường lấy tên là Kirino Toshiaki cũng là người một chữ bẻ đôi không biết, mọi người hay nói “Tôn phiên”, “Tệ phiên” nhưng nhân vật chẳng hiểu được ý nghĩa của những từ này. “Tôn phiên” là từ kính trọng để chỉ phiên của đối phương, còn “Tệ phiên” dùng để nói về mình. Nhưng Hanjirō không rõ mà tưởng lầm “Tôn phiên” là “Tổn phiên”, từ khiêm tốn như “Tệ phiên”. Vì vô học không rõ ý nghĩa của lời nói mà lại sử dụng vô tội vạ nên lắm phen gây bối rối cho chí sĩ các phiên khác. Nhưng Hanjirō là người vui vẻ lạc quan tột độ, vì yêu thích sự non trẻ đó mà sư phụ Saigō Takamori thường không la mắng, Hanjroi cũng không hề cảm thấy thua kém gì, thường bông đùa rằng “Nếu ta có chữ nghĩa thì thiên hạ này đâu còn” và mọi chuyện chấm dứt.
Nhưng Takechi không phải là một ông chủ rộng lượng như Saigō. Sư phụ của Izō là một người hoàn toàn khác.

- Izō, như thế sai rồi.

Câu nói cửa miệng của Takechi là thế, cứ nhất nhất vạch vào những chỗ sai của tên đầy tớ. Cùng là thân phận cha mẹ nhưng điểm khác nhau chí mệnh giữa Saigō và Takechi trong việc giáo dưỡng kẻ dưới chính là tính khôi hài của mỗi người. Tuy là người Tosa nhưng Takechi lại luôn nghiêm túc, hiếm khi nhìn sự việc dưới góc độ bông đùa như những người đồng hương của mình. Izō thường cứng đơ người khi thấy Takechi liếc mắt nhìn mình. Mỗi khi hắn phát biểu câu gì sai là lập tức chí sĩ các phiên cười ồ lên, đối với Takechi thì đây là một sự sỉ nhục không thể chịu đựng được, không những ảnh hưởng đến danh dự bản thân là đại biểu của phiên mà còn gây phương hại đến uy tín của địa phương mình. Takechi là người quá mẫn cảm với những chuyện như thế này.

Chính vì điều này mà Izō thấy khó chịu, sợ hãi.

Nhưng cũng không thể nói rằng Takechi ghét bỏ tên đầy tớ của mình. Từ lúc còn ở võ đường Momoi ở Edo cho đến lúc lên Kyōto, đi đâu Takechi cũng đều dẫn Izō theo, đến các võ đường ở Kyūshū tu học kiếm thuật, sau đó chu du đến các nơi như Yanagawa, Kurume, Omura, Kumamoto, Bungo,... Đi đến đâu cũng đều xin tỉ thí với các danh kiếm của địa phương, trong khoảng thời gian này mà tên tuổi Izō nổi như cồn. Toàn bộ phí tổn đi lại đều do một tay Takechi chi trả. Phải nói rằng chính Takechi là người có công từ đầu cho đến cuối trong việc tạo dựng kiếm khách Izō.

Nhưng kẻ ngu độn đâu thể hiểu nổi người hiền tài.

Chính vì bị ức chế như thế nên Izō luôn tìm kiếm những cơ hội giải tỏa nỗi uất ức của hắn. Chẳng hạn như trong hội nghị có người lên tiếng:

- Có tên nọ bề ngoài thì theo Cần Vương nhưng trong bụng vốn là bề tôi Mạc phủ.

Izō nghe được lẳng lẳng biến mất. Đương đêm hắn chạy qua các khu phố, tìm đến nhà kẻ xấu số nọ rồi vung gươm chém chết. Hắn chùi máu rồi trở về hội nghị, thản nhiên như chẳng hay biết gì. Thế là Izō trở thành tên sát nhân mà trong một thời gian dài Takechi không hề hay biết gì.

Lần đầu tiên hắn ra tay giết người là vào tháng tám năm Bunkyū thứ hai ở khu phố Ōsaka. Lúc bấy giờ hắn còn trú chân tại dãy nhà dài trong doanh trại Ōsaka Sumida của phiên Tosa. Lúc này Takechi đã ám sát tham chính Yoshida Tōyō rồi. Những kẻ trực tiếp hạ thủ là Nasu Shingo, Yasuoka Kasuke, Ōishi Danzō sau khi ám sát lập tức vượt qua dãy núi Shikoku trốn khỏi Tosa, lên kinh ẩn náu trong dinh thự đại diện của phiên Satsuma.

Còn ở Tosa thì bọn Thượng sĩ trực thuộc quyền quản lý của Yoshida Tōyō cử ra hai viên cảnh sát hạ cấp đến Ōsaka điều tra sự việc. Một người là Iwazaki Yatarō, vốn không theo phe Cần Vương, thấy phái này bắt đầu lũng đoạn chính sự trong phiên nên cảm thấy nguy hiểm trong công việc, lập tức bỏ mặt đồng liêu ở lại còn mình thì trở về Tosa. Người còn lại là Inōe Saichirō.

Izō nghe tin có phái viên từ Tosa đến điều tra thì bắt đầu nghĩ đến chuyện ám sát. Hắn sợ rằng nếu bọn Nasu, Yasuda và Ōishi, những kẻ hạ thủ Yoshida bị bắt thì thể nào tên tuổi Takechi đứng đằng sau cũng bại lộ. Nói đến chuyện ám sát thì hắn đúng là kẻ giảo hoạt. Đầu tiên, hắn tập hợp đồng chí ở doanh trại Sumida lập kế hoạch, rủ thêm hai viên cảnh sát thuộc phái Cần Vương rồi cho đến thăm nhà trọ của Inōe Saichirō. Hai viên cảnh sát này vốn là chỗ quen biết cũ với Inōe.

- Đi làm vài ly !

Hai người dẫn theo Inōe đến tửu điểm gần cần Shinsai, được một lúc thì bỗng bọn Izō ngẫu nhiên xuất hiện, nói:

- Ồ lâu quá không gặp quan bác, hay ta xuống phía nam cùng uống hàn huyên lại chuyện cũ.

Izō vốn không ưa Inōe. Cảnh sát ở Tosa chỉ là một chức danh xoàng được chọn ra từ lớp Hào sĩ, lính trơn nhưng lại nhận mệnh lệnh của Thượng sĩ mà điều tra mọi sai trái trong giới Hào sĩ. Đối với Izō thì đây là những kẻ phản bội, những tên bán đứng tầng lớp của mình. Mà Inōe lại là kẻ ngạo mạn. Ngày xưa, khi Izō còn là tên lính trơn dưới thành ở Tosa thì có lần gặp mặt dưới chân cầu Harimaya nhưng hắn không chú ý mà quên cả thi lễ. Inōe gọi giật ngược lại, Izō !!

- Izō, mày xưng là có bệnh rồi trốn phiên canh gác, thực ra hôm đó đã đến võ đường Takechi ở phố Tabuchi phải không. Liệu hồn.

Izō rùng mình. Nếu chuyện này được báo cáo lên trên thì nhiều khả năng hắn sẽ bị đuổi khỏi đội lính trơn. Đầu hắn nóng ran, đến khi hoàn hồn thì đã thấy mình dập đầu tạ tội một cách thảm thiết. Inōe nở nụ cười khinh miệt rồi bỏ đi mất. Suốt đời Izō không thể nào quên được nỗi nhục này. Phải nói rằng chính nỗi uất ức về sự thấp hèn của thân phận này là động lực khiến hắn tìm đến kiếm thuật mà biến thành một con ác quỷ La sát.

Nhưng bây giờ khác rồi. Hắn là chí sĩ, một võ sĩ trong thiên hạ mà lắm kẻ biết tên. Izō cố ý nói to “Nào chúng ta xuống phía nam vừa uống rượu vừa ôm ấp mỹ nữ”. Inōe thấy sự thay đổi khinh bạc của Izō thì cho rằng tên này xấc láo lắm, nhưng biết đâu đó sẽ moi được chút tin tức gì nên cùng cả bọn vượt qua cầu Shinsai theo xuống phía nam. Lúc này Inōe đã ngà ngà say. Cả bọn đến phố Kurō Uemon bù khú cho đến chặp tối rồi mò ra bờ sông Dōtonbori.

- Say rồi, ta say rồi.

Izō loạng choạng, ra vẻ say bí tỉ rồi dựa vào Inōe, tay quàng qua cổ. Rồi hắn xiết mạnh. Inōe không kêu lên được tiếng nào. Chung quanh có nhiều người qua lại nhưng chẳng ai chú ý, chẳng có gì bất thường cả. Inōe loạng choạng một chặp thì tắt thở, toàn thân lạnh ngắt, mềm nhũn trong tay Izō. Chà, đây là thằng Inōe năm xưa trên cầu Harimaya sao. Đối với Izō, Inōe là một biểu tượng của quyền lực năm xưa mà nay lại mềm nhũn trong tay hắn. Phải chăng hắn đã hiểu được sự vô thường của cõi đời ? Không, hắn đang vui mừng khôn xiết. Con người là sinh vật đáng chán như thế này sao. Kẻ giàu có, kẻ nắm quyền lực khi chết đi chẳng qua chỉ là một cái xác mà thôi. Bằng việc biến đối phương thành xác chết, hắn cảm thấy được sự ưu việt của kẻ sống sót là mình. Izō cùng mấy người đồng chí rút gươm đâm vào bụng Inōe, hắn lấy làm khoái trá ra sức hành hạ tử thi, tha hồ ngoáy mũi kiếm vào trong xác chết. Nhưng có đâm mấy mà máu vẫn không vọt ra. Inōe vốn đã tắt thở trong cánh tay hắn lúc nãy rồi.

Rồi cả bọn đá xác chết xuống sông Dōtonbori để khi bọn cảnh sát phát hiện ra thì nghĩ rằng đày là một kẻ chết đuối.

Kể từ đó Izō không thể nào quên được khoái cảm của việc giết người.

Lần hắn sát hại Tada Tatewaki ở Kyōto cũng thế. Tatewaki vốn người mảnh khảnh, da trắng như nữ nhân lo những việc lặt vặt trong chùa Kinkaku. Trước đó mấy ngày ở Tantora, có lần Takechi buộc miệng bảo

- Hình như mụ tỳ thiếp của Nagano Shuzen vẫn còn sống thì phải.

Izō nghe được lập tức chạy đi tìm tung tích. Nhưng thật tình hắn nào có biết Nagano Shuzen là ai. Shuzen vốn là người tâm phúc của Đại lão Ii và là nhân vật ngầm theo dõi mọi động tĩnh của giới học giả, võ sĩ ở kinh đô chống lại Mạc phủ rồi báo cáo lại cho Sở ty đại. Lúc sinh thời người này đã tống không ít chí sĩ chống Mạc vào ngục. Bên cạnh Shuzen còn có tình phụ Murayama Kazue ngấm ngầm trợ lực. Kazue vốn là con hầu của của Ii, nhưng sau khi Ii lên chức Đại lão thì Kazue được thưởng cho mưu thần là Shuzen. Mụ tỳ thiếp Takechi nhắc đến chính là Kazue này. Izō không hề hay biết gì. Hắn cùng những người đồng chí phiên Tosa là Yorioka Gonkichi, Kobatake Mago Saburō, Kawano Masuya và Chiya Toranosuke ráo riết truy lùng, cuối cùng tìm được tung tích của Kazue. Đêm ngày mười ba tháng mười một cả bọn xông vào khu nhà ổ chuột ở Shimabara nơi Kazue đang ẩn náu, lôi cổ kéo đi. Cả bọn lột truồng Kazue ra rồi lôi qua cầu Sanjō Ōhashi, trói vào bụi tre trên bờ đê gần đó, dựng cọc bố cáo tội trạng rồi bỏ mặc cho phơi sương gió ở đó. Tatewaki chính là con trai của nhân vật Kazue này.

Rồi Izō đến dọa nạt chủ khu nhà trọ Kazue thuê, bắt phải tìm ra tung tích con trai là Tatewaki. Sau đó ba ngày thì tìm thấy. Hắn cùng hai mươi người đồng chí giải Tatewaki đi từ Shimabara đến trên cầu Dobukawa hành hình. Tatewaki không đi nỗi, thế là cả bọn lôi đi xềnh xệch. Đến chiều tối thì cả bọn lên trên cầu. Có ý kiến cho rằng Tatewaki là thân thích của kẻ đã giết hại nhiều chí sĩ Cần Vương nên phải chém chết không tha, nhưng lại có kẻ phản đối rằng “Tatewaki vốn không phải là con của Kazue với Nagano Shuzen mà là với người chồng cũ Tada Genzaemon, không có quan hệ trực tiếp với Shuzen nên chẳng cần lấy mạng hắn, chỉ phơi sống như mẹ hắn là được rồi”. Izō lẳng lặng không nói gì, hắn chỉ nôn nóng muốn chém chết Tatewaki mà tay lăm lăm chuôi kiếm. Hắn muốn lập công. Không, không chỉ có thế, hắn ghét cay gét đắng bộ phục đính hoa văn Tatewaki mặc, hắn ghét luôn cả cái thân thể dưới lới lụa đắt tiền ấy.

Izō toan rút kiếm. Nhưng một chí sĩ Chōshū của hắn đã nhanh tay hơn, chỉ nghe thấy một tiếng vút mạnh rồi một tiếng la thất thanh xé cổ họng của Tatewaki. Lưỡi kiếm của người Chōshū kia vừa chạm vào xương cổ Tatewaki đã oằn lại, da thịt văng cả ra khiến gã thư sinh kia la thất thanh.

- Chém đầu phải chém như thế này !

Izō nói rồi bước tới một bước, đánh xoẹt một cái. Tiếng thét Tatewaki bỗng im bặt, cái đầu lìa khỏi cổ văng lên không rồi rơi xuống sông Dobukawa. Nước sông nhuốm một màu đỏ lòm.

Cả bọn như nín thở, Izō chùi lưỡi gươm nhuốm máu bằng tấm áo gấm của Tatewaki. Từ vết cắt trên cổ, máu tuôn ra như suối. Izō cầm lồng đèn tiến đến gần xác chết, tay sờ vào vết cắt thì quả nhiên, quanh miệng lỗ trên thân hình mất đầu kia nhẵn nhụi trơn tru như được gọt dũa bằng tay cẩn thận. Hắn lấy làm thỏa mãn lắm rồi xuống sông rửa tay. Người đồng chí của hắn soi đèn lồng vào chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng bình thản của hắn như một bác sĩ ngoại khoa sau cuộc giải phẫu.

Sau chuyện này, Izō luôn có mặt ở hiện trường những vụ “Thiên tru” (Tenchū) nổi tiếng. “Thiên tru” có nghĩa là thay trời mà ra hình phạt, từ này xuất hiện vào khoảng thời gian này từ những thành phần bất mãn với chính sách của Đại lão Ii Naosuke. Những thành phần này mang tư tưởng phản lại Mạc phủ rồi sau đó hình thành thế lực lớn mạnh chủ trương đánh đổ Mạc phủ, ám sát những nhân vật quan trọng của bộ máy này. Mỗi khi ám sát người của Mạc phủ, kẻ ám sát thường để lại từ “Thiên tru” này.

Trong thời gian này Takechi cũng lần lượt chỉ huy các chí sĩ dưới tay mình thực hiện nhiều vụ “Thiên tru”, nhưng đối với chuyện giết người của Izō thì lại tỏ ra khó chịu.

Đối với Takechi thì chuyện ám sát bắt nguồn từ luận lý chính trị và chính nghĩa, từ lý tưởng muốn đánh đổ Mạc phủ để cứu nguy cho quốc gia thiên hạ. Còn những cuộc chém giết của Izō chỉ là như chuyện đồ tể sát sanh mà thôi. Takechi lấy làm khó chịu vì có một kẻ ám sát ngu muội dưới trướng mình, vì hắn mà chuyện ám sát thần thánh của mình và các chí sĩ bị ô uế. Nhưng đối với Izō thì giết người lại là chuyện thần thánh. Bản thân hắn chẳng thể nào nói lên được cái chính nghĩa và lý luận của mình nên mới mượn chuyện ám sát để cái chính nghĩa đó được thừa nhận. Thế mà nó bị Takechi chà đạp thì quả là không còn chỗ đứng đối với một chí sĩ như hắn.

Có lần Takechi nghiêm mặt hỏi gặn Izō

- Tại sao ngươi giết người ?

- Vì Thiên tru.

Izō cố bám víu. Nhưng khuôn mặt của Takechi bỗng trở nên lạnh lùng.

- Đó là từ ngữ của chúng ta, ngươi nói được sao.

Izō nín thinh. Sao, từ ngữ mà cũng có giai cấp à ? Một tên lính trơn như hắn thì không được quyền nói từ Thiên tru sao? Con chó Izō nhìn ông chủ, ánh mắt chứa đầy vẻ ấm ức hận thù.

- Ánh mắt đó là như thế nào !

Đối với Takechi thì đó quả là thái độ bất ngờ. Tại sao con chó lại có ánh mắt đó ? Takechi định làm một ông chủ tốt, dạy cho con chó điều hay lẽ phải, cho nó học vấn, lý luận Cần Vương chính thống nhưng chưa từng dạy cho bất cứ môn hạ nào thái độ như vậy, ánh mắt như vậy. Nhưng Takechi lại xem hắn như một tên lính trơn hèn kém mà không thèm để mắt, hay là một tên đầy tớ, một con chó, một tên gia đinh của tổ tiên năm xưa, mà tệ hơn cả là đối xử với hắn như một kẻ ngu độn.

- Tiên sinh....

Izō cúi đầu, hàng lệ rơi xuống chân. Hắn đã hối hận ư, Takechi thầm nghĩ. Nhưng thực ra những giọt lệ đó bắt nguồn từ một tuyến lệ khác, tuyến lệ này nối với sự oán hận. Đó là lần đầu tiên hắn oán hận Takechi, đệ nhất anh kiệt ở kinh đô vẫn được thiên hạ truyền tụng là Mặc Long ở Nam Hải.

- Tiên sinh nuốt lời, chẳng phải luôn nói rằng các chí sĩ Cần Vương bên cạnh Thiên tử đều bình đẳng như nhau cả sao. Ta bây giờ đâu còn là thằng lính trơn Izō như ngày xưa nữa. Hãy hỏi võ sĩ các phiên xem, cái tên Okada Izō này chẳng phải là nổi như cồn khắp nơi sao.

Izō muốn thét lên.

Thực là bất hạnh, hắn chẳng thể nào hiểu được rằng không phải Takechi miệt thị hắn là vì xuất thân hèn kém của mình. Sự thật là có nhân vật Tanaka Shinbei cũng xuất thân từ lính trơn ở Satsuma nhưng Takechi không hề xét nét mà vẫn kết giao huynh đệ. Trong khi đó thì đối với Izō, Takechi lại luôn tỏ thái độ khinh miệt vì tầng lớp hạ đẳng của mình.

Một hôm xảy ra sự kiện sát hại bốn người phụ tá cảnh sát (Yoriki) ở Kyōto là Ogawara Juzō, Mori Magoroku, Ueda Sukenojō và Watanabe Kinsaburō. Takechi không trực tiếp hạ thủ mà chỉ huy những người đồng chí tiến hành vụ Thiên tru này. Bốn người này đều là gia thần của Mạc phủ hoạt động rất mạnh trong vụ bắt bớ các chí sĩ Tôn Hoàng năm Ansei thứ năm do Đại lão Ii Naosuke lãnh đạo. Nhất là Watanabe Kinsaburō, người đã tiến hành bắt bớ, tra khảo rất gay gắt, đến cả dân chúng trong thành cũng phải kinh sợ mà ta thán thay. Vì vậy mà Takechi lập kế hoạch ám sát để báo thù cho những người đồng chí đã chết trong ngục. Về phía Mạc phủ có lẽ cũng biết được điều này mà cho gọi bốn người đến Edo, lấy cớ là ban cho quan tước phục vụ Mạc phủ. Phía Takechi có chí sĩ Fukuha Bungorō người phiên Tsuwano vốn là trinh sát ở Tantora, dò la được tin này vội mật báo cho Takechi. Nhận được cấp báo, Takechi vội họp mặt chí sĩ cả ba phiên phía nam lại bàn bạc. Ý kiến cho rằng một mình Tosa thì không làm gì được nên cần phải phối hợp lực lượng cả ba phiên phương nam lại. Rồi có Takazaki Satarō người phiên Satsuma đứng ra làm trung gian kết nối lực lượng của Tosa và Chōshū lại để đối phó với Mạc phủ. Satsuma cử ra hai người, Chōshū mười người, Tosa mười hai người, tổng cộng là hai mươi bốn người đứng ra thành lập “đội trảm gian”. Đây là tập đoàn thích khách lớn chưa từng có trước đó. Sau này có thêm Nakajima Eikichi là chí sĩ phiên Sugahachi tham gia, thành hai mươi lăm người. Nhưng trong đội trảm gian không có mặt Izō. Nói đúng hơn là hắn bị những người đồng chí của mình làm ngơ.

Izō biết được kế hoạch ám sát của những người đồng chí vội đến hỏi Takechi rằng tại sao tên mình không có trong danh sách thì Takechi chỉ khảy tay rằng “Làm gì có kế hoạch ám sát nào” rồi chẳng nói gì thêm.

Nhưng trước đó Takechi đã cho điều tra kỹ càng tình hình các khu lữ điếm trên con đường Tōkaidō (một trong năm con đường giao thông chính của nước Nhật được Mạc phủ Tokugawa xây dựng, con đường này chạy dọc theo Thái Bình Dương từ Edo đến Kyōto), nắm bắt chính xác nhật trình của bốn viên cảnh sát nọ. Bốn người rời khỏi kinh đô xuất phát vào rạng sáng ngày hai mươi ba tháng chín rồi sẽ đến trọ ở khu Ishibe phiên ōmi trong ngày hôm ấy. Takechi còn cho điều tra rõ ràng từng nhà trọ bốn người ở nữa. Watanabe trọ ở quán Tachibanaya, Mori ở Saegiya, Ogawara ở Yorozuya còn Ueda trọ ở quán Kadoya.

Takechi cho gọi nhóm thích khách đại biểu của các phiên đến tửu điếm Yoshidaya lại dặn dò mọi việc, theo như tin mật báo từ Ishibe thì hôm đó sẽ có hai nhóm nhân mã của Daimyō Kuze Yamato no Kami và Matsudaira Shikibu Shōnyu từ Edo đến nên tình khu nhà trọ sẽ rất hỗn tạp, dĩ nhiên là việc canh phòng cũng nghiêm mật nên phải hết sức thận trọng.

Đến ngày hai mươi ba, vừa hay tin bốn viên cảnh sát rời Kyōto thì Takechi liền lệnh cho nhóm thích khác đuổi theo ngay. Khi được người đồng chí cùng phiên Tosa cho hay thì Izō vội nai nịt mang gươm khởi hành ngay. Nhưng lúc này mặt trời đã lên cao, cũng đã hai giờ trôi qua kể từ khi nhóm thích khách xuất phát. Từ Kyōto đến Ishibe hơn chín dặm (một dặm khoảng 4km). Nếu đi bộ thì hẳn là đến đêm mới tới. Nghĩ vậy Izō chạy như bay ra khỏi khu phố Kawahara (khu phố bên bờ sông Kamogawa ở Kyōto), vượt qua cầu Sanjō Ōhashi (cây cầu bắc qua sông Kamogawa, là điểm cuối cùng trên con đường Tōkaidō cũ), lao ra cửa Awata (một trong bảy cửa trọng yếu của Kyōto ngày xưa), hắn chạy lên đồi xuống đồi, băng qua núi Ōsaka yama như kẻ phát cuồng dưới rừng lá phong, đến trà điếm ở Ozu (khu tây nam tỉnh Shiga hiện nay) mua cái bánh rồi tiếp tục vừa chạy vừa ăn. Bên hông Izō là thanh trực kiếm Tadayoshi dài hai thước sáu thốn (một thước bằng mười thốn, khoảng 0,3m) do thợ ở Hizen rèn. Bao kiếm đỏ, cán kiếm quấn chỉ xanh, đốc kiếm thép mỏng theo đúng kiểu vùng Tosa. Izō vẫn khoe rằng mình nhận thanh kiếm này từ Sakamoto Ryōma nhưng thực ra khi Ryōma trốn khỏi Tosa chỉ mang theo thanh kiếm Mutsu no Kami Yoshiyuki từ nhà chị mà thôi nên hẳn là Izō đã cướp nó từ một nạn nhân của hắn rồi thay đổi hình dạng chút ít.

Khi đến Kusatsu (khu phía nam tỉnh Shiga ngày nay) thì mặt trời đã đứng bóng.

- Đến Ishiba còn khoảng bao lâu ?

- Chừng hơn ba dặm.

Bọn phu vác kiệu ở lữ điếm đáp. Bỗng Izō nhìn thấy một người ra dáng là Hatamoto từ Edo đến dẫn theo chừng mười tên tả hữu ở rặng mơ bên đường.

- Ta chém chết, ta chém chết, ta chém chết !!

Izō thét rồi phóng ra như bay. Đối phương hoảng sợ mà dạt cả ra hai bên tả hữu. Một đằng là thân phận cao quý ngàn hộc, một đằng chỉ là một tên lính trơn của một phiên quê mùa tận phương nam nhưng hẳn là vị Hatamoto kia đã hoảng hồn vì vẻ mặt đằng đằng sát khí của Izō. Hắn chẳng e ngại gì, mà trên đời này thì ngoài Takechi ra thì hắn còn sợ gì nữa. Nếu chém chết thì vị Hatamoto kia cũng chỉ là một cái xác thối mà thôi. Lúc này Izō đã đạt đến cái xã hội quan như vậy. Nếu Izō không phải là cuồng tử thì cũng là quái thai được sinh ra trong thời đại này.

Trong lúc đó thì nhóm thích khách của ba phiên đã tề tựu tại một nông gia trước khu lữ điếm Ishibe, đợi trời tối thì nhất tề xông vào tập kích. Vì phải đánh vào cả bốn căn nhà trọ đồng thời nên cả bọn chia làm bốn nhóm, từng người từng người bịt mặt đội khăn, trên trán quấn vải trắng làm hiệu. Thành ra không còn ai nhận ra ai nữa.

Mặt trời vừa lặn cả bọn lập tức xông vào khu lữ điếm.

Lúc bấy giờ Izō hãy còn đương chạy ngoài đường Iga, qua mấy con núi. Đường càng lúc càng hẹp, hắn thở dốc từng hơi như đứt đoạn. Nhìn thấy ánh lửa của khu Ishibe, hắn mừng húm.

Phía gần cổng khu Ishibe là nhà trọ Tachibanaya. Có kiếm gươm giáo va nhau. Hắn lồng lộn xông vào, phi thẳng lên tầng trên, nhảy một bước hai bậc thang ra ngoài hành lang của tầng hai. Cửa lùa đổ ngả nghiêng. Mấy người đồng chí của hắn đang đọ kiếm với Watanabe Kinsaburō và ba tên tả hữu. Izō xông vào nhưng vì hắn không ăn mặc như quy ước nên trong số thích khách có kẻ lầm tưởng hắn là địch nên tuốt gươm xông vào. Izō hoảng hốt chận ngang cán kiếm thủ miếng, thét lớn

- Nhầm rồi, ta là Okada Izō người Tosa !

Trong số thích khách có nhiều kẻ biết tiếng hắn nên chỉ trong phút chốc cả bọn hiểu ra, nhưng kẻ mang thân đi ám sát mà lại xưng danh như thế kia, lại còn lôi cả tên phiên ra nữa thì còn gì ngu xuẩn bằng. Chẳng phải vì muốn giữ bí mật mà cả bọn phải bịt mặt lẳng lặng mà chiến đấu sao. Khi Izō xưng danh thì cả chủ nhà trọ lẫn bọn con hầu đều đã nghe thấy hết cả. Thực chẳng ra làm sao.

Watanabe là kẻ dữ tợn, kiếm thuật cũng không vừa nên đẩy lùi cả bọn thích khách. Izō ngưa mắt bảo, tránh ra, rồi đẩy bọn đồng chí sang một bên và dở món nghề loạn đả ở nơi chật hẹp mà mình tự công phu được thời niên thiếu. Hắn xông lên húc thẳng vào người Watanabe rồi lập tức ngã lăn ra đất, vừa ngã ra vừa tuốt kiếm, trong sát na đã chém thân hình Watanabe đứt làm đôi. Máu phun có vòi.

Lúc bấy giờ thì bọn Mori, Ogawahara cũng lần lượt bị hạ tại nhà trọ của mình. Chỉ có mình Ueda Sukenojō đêm đó không ở nhà trọ của mình mà đến Saegiya bàn chuyện với Mori thì bị chém một đao ngã quay ra. Nhưng bọn thích khách tưởng là tên gia lại của Mori nên không lấy mạng mà vội bỏ đi. Mấy giờ sau thì Ueda tắt thở.

Nhóm thích khách rút lui ngay đêm đó, mang đầu của ba cảnh sát Watanabe, Mori và Ogawahara chạy như bay về phơi trên đài tử hình ở cửa Awata.

Izō trở về dinh thự Tosa ở kinh đô. Chẳng bao lâu đã hết năm, đến mùa xuân năm Bunkyū thứ ba. Lúc này Izō đuợc phép đến diện kiến Takechi ở quán Tantora. Chẳng hiều vì sao mà trước đó Takechi luôn tỏ ra xa lánh mà không cho gặp mặt.

- Izō, ngươi đã tham gia vào vụ ở Ishibe phải không ?

Takechi nói, vẻ khó chịu.

- Thiên hạ đang bàn tán về vụ Ishibe, hình như là có Okada Izō người phiên Tosa tham gia vào nữa. Khi thi hành Thiên tru thì cho dù có phải cắt lưỡi cũng không được khai tên chủ nhân ra. Thế mà ngươi đã dõng dạc lôi cả tên phiên ra, cái đầu của ngươi nghĩ gì vậy ? Ngươi có xứng đáng là chí sĩ phiên Tosa hay không ? Như vậy thì có thể gánh trọng trách quốc gia đại sự được chăng ? Có còn là chí sĩ hết lòng vì sự nghiệp Cần Vương chăng ?

- .......

Izō ngây người, nín lặng.

Đó chẳng phải là chuyện không ngờ đến hay sao. Lúc đó chẳng phải là người đồng chí của hắn xông vào trước khiến hắn phải xưng danh tự vệ hay sao. Izō biện bạch. Nhưng vốn là người không giỏi mồm mép nên hắn vừa trần tình vừa toát mồ hôi như tắm.

- Nhưng lúc đầu tại sao tiên sinh không cho tôi hay ? Tại sao tiên sinh chỉ xem mình Izō như người thừa ? Izō không phục !

- Ngươi ăn nói với ta vậy sao ?

Rốt cuộc, Takechi cũng chẳng hiểu được tại sao mình lại nặng lời đối với Izō như thế. Takechi chưa từng buông lời trách mắng với kẻ khác bao giờ.

- Lý do rất rõ ràng. Ta không thể tiết lộ chuyện cơ mật cho ngươi hay được.

- Tại sao ?

- Việc đó ngươi hãy tự vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem.

Izō chẳng thể nào hiểu nỗi là chuyện gì. Sau này đem hỏi người đồng chí Hirose Kenta thì mới hay rằng

- Vì tiên sinh đã biết chuyện của cậu ở khu phố chùa.

Izō nghe nói ngẫng mặt bần thần. Chẳng là trước đó không lâu hắn có gặp Sakamoto Ryōma. Ryōma đã trốn khỏi phiên Tosa và mọi chuyện xảy ra từ đó.

Ryōma cũng là một chí sĩ Tosa được nhiều người ngưỡng mộ như Takechi, vốn là bằng hữu với nhau, thời cả hai cùng tu học kiếm thuật ở Edo cũng có qua lại. Sau này khi trở về Tosa thì Ryōma cũng tham gia vào đảng Cần Vương nhưng chẳng bao lâu sau thì trốn khỏi phiên rồi đến Settsu mở trường hải quân. Trường dạy cho bọn võ sĩ giang hồ và bọn võ sĩ cấp thấp các phiên, tập hợp cũng được ba trăm người, ngày ngày luyện tập thao tác chiến hạm, thương thuyền. Ryōma đã nhìn thấy nhiều điều khác biệt giữa mình và Takechi, đường đi của hai người không giống nhau. Ryōma không phải là người theo luận thuyết đánh đuổi người Tây cứng nhắc như Takechi mà đi theo con đường khai quốc, tức là thông qua mậu dịch, củng cố giao thông đường thủy, tăng cường sức mạnh hải quân, làm đất nước giàu mạnh mà đối phó với sự xâm lược của ngoại bang cũng như xóa bỏ những điều thua thiệt so với họ. Nhưng cả hai đều thống nhất với nhau ở điểm đánh đổ Mạc phủ, củng cố lại quyền lực Thiên Hoàng ở Kyōto. Nhưng Ryōma vẫn thường cười nhạo bọn chí sĩ ở Kyōto

- Chỉ bằng luận thuyết vớ vẩn và vài vụ Thiên tru mà thành đại sự được sao.

Ryōma cũng không nói với ai về chuyện này. Sau này sẽ thành lập một đội thương thuyền kiểm soát mậu dịch trong eo biển Seto, có lẽ là muốn tạo thành một thế lực lớn trên biển để đối phó với Mạc phủ, chờ đến thời cơ thì nổ súng.

Nhưng Ryōma chỉ là một lãng sĩ biệt xứ, thân không một xu dính túi. Ngẫu nhiên Ryōma gặp được Kaishū Katsu Rintarō là viên đô đốc quản lý quân hạm của Mạc phủ, nhờ vào thế lực của Katsu mà vận động Mạc các xin cho mượn thuyền luyện tập. Còn tiền thành lập trường thì đến vận động Daimyō phiên Fukui ở Echizen là Matsudaira Shungaku.

- Trong tương lai nó sẽ giống như các công ty cổ phần của nước Mỹ tập hợp cổ phần từ các Daimyō khắp nơi. Nếu quý phiên chịu làm người góp vốn đầu tiên thì khoản lợi từ mậu dịch đối với quý phiên không thể nào đo đếm được.

Mà chúa Shungaku cũng nghe theo, xuất ra một ngàn lượng cho vay.

Còn đối với Takechi thì con đường đi hoàn toàn khác hắn.

Có nhân vật Katsu Kaishū là một trọng thần kiệt xuất của Mạc phủ nhưng lại theo phái khai quốc luận, vì vậy mà bọn lãng sĩ phong trào bài Tây ở Kyōto rắp tâm ám sát. Biết được điều này, Ryōma đến nhờ Izō làm vệ sĩ cho Katsu Kaishū. Dĩ nhiên là có thù lao hẳn hoi. Izō mừng rỡ nhận lời. Nhưng không phải vì tiền. Mà đó là một thứ mà hắn có thể nói rõ ràng rằng : vì chính nghĩa. Vì sao ? Vì chẳng phải Sakamoto Ryōma là người được đồ chúng trong phiên Tosa sùng kính chắng kém gì Takechi hay sao. Về lý thì chắc là không có gì sai lầm.

Izō thường không tự làm chủ suy nghĩ của mình, hắn thường giao phó nó cho Takechi, phó thác cho Ryōma. Vì cả hai đều là vĩ nhân trong mắt hắn. Ryōma và Takechi đều trạc tuổi nhau, nhưng đối với Ryōma thì Izō mang lòng kính ái, còn đối với Takechi thì hắn chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng lần này Ryōma nhờ hắn làm vệ sĩ cho một gia thần của Mạc phủ. Chuyện không đơn giản, về điểm này thì Izō chỉ cảm thấy là không thể nói được với Takechi nên đã im lặng trong thời gian dài.

Rồi biến sự xảy ra. Khi Katsu Kaishū đến Kyōto thì Izō theo hộ tống đến nhà trọ như đã hứa với Ryōma, đêm đó Katsu có việc phải ra ngoài Izō cũng theo sát. Đến khu xóm chùa gần bờ sông Horikawa thì có mấy người từ trong bóng tối tuốt gươm nhảy ra

- Gian tặc, chịu chết đi !

Thét rồi nhảy xổ vào chém Katsu. Izō đứng bên cạnh lẳng lặng bước tới, rút gươm

- Ngươi có biết Okada Izō phiên Tosa không ?

Nói rồi chém đứt đôi kẻ xông vào đầu tiên. Rồi Izō thét lớn, mấy người còn lại hoảng sợ ngả ra đất rồi lẩn vào trong bóng tối chuồn mất. Nhưng Katsu tỏ vẻ không hài lòng đối với Izō. Tuy được cứu thoát trong gang tấc nhưng từ đó Katsu có cái nhìn khác hẳn. Đi được một lát sau mới cất giọng bảo

- Này Izō, dường như cậu quen với việc giết chóc, nhưng nên bỏ đi.

Izō vô cùng ngạc nhiên. Không hiểu sao những người mà hắn xem là chủ nuôi lại luôn đối xử với con chó bằng thái độ như thế này. Hắn tỏ vẻ bất mãn lắm.

- Tiên sinh, nếu như lúc nãy vãn bối không ra tay thì liệu tiên sinh có còn đứng đây giờ này hay không ?

Ừ thì đúng là như thế thật. Thành ra lúc đó chẳng nói được gì, sau này Katsu kể lại.

Vì vậy mà đối với Takechi, Izō là một kẻ không có chủ nghĩa mà cũng chẳng có tiết tháo gì. Hôm qua còn theo phe Cần Vương, bài Tây chém người thì hôm nay đã trở thành tay sai cho phe khai quốc luận. Thật chẳng khác gì gã cuồng. Bây giờ Takechi lại cảm thấy sai lầm khi đã dạy kiếm cho Izō. Bây giờ chẳng có cách nào giảng cho cái đầu đen tối kia hiểu được thế nào là lý tưởng, thế nào là tiết tháo. Nhưng hắn là có một điều mà hắn hiểu được, điều Takechi muốn quở trách.

- Ta nghe nói nhà ngươi chạy theo con hầu trong trà điếm, đúng không. Ngươi lại thường xuyên lui tới chốn này mà phung phí tiền bạc vì hạng người như vậy ư. Các khoản chi tiêu thế nào nói rõ ta nghe.

- Thế chẳng phải tiên sinh cũng thường xuyên ra vào trà điếm hay sao.

- Ta được phép.

- Thế thì tôi....

Thế thì một tên lính trơn như tôi không được phép lui tới những chỗ này hay sao ? Izō cảm thấy hận Takechi đến xương tủy. Hắn muốn làm một nhát cho chết ngay. Takechi cũng cảm thấy được sát khí và sự oán hận của hắn.

- Izō, thái độ gì thế kia.

Takechi dịu giọng nói, nhưng trên mặt đã lộ vẻ chán ghét.

Takechi vốn là người không ưa tửu sắc. Suốt đời ngoài phu nhân Tomiko ra thì chẳng biết đến nữ nhân nào khác, rượu cũng không mấy khi đụng đến mà lại đặc biệt ghét những chốn tửu điểm, trà điếm có con hầu phục vụ. Nhưng vì công vụ, với tư cách là công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên nên buộc lòng phải ra vào những chốn này chứ thực lòng chẳng ham thích gì, đối với một võ sĩ chân chính thì đây chẳng phải là chốn bước chân tới. Nhưng việc Izō phung phí tiền bạc vào tửu sắc một phần cũng có thể nói là do Takechi. Đó là vào một đêm mưa tầm tã vào tháng tám năm ngoái, Izō nhận mệnh lệnh của Takechi ám sát võ sĩ giang hồ Honma Seiichirō ở phố Ponto (khu phía tây ngạn sông Kamogawa ở Kyōto) . Izō cùng nhóm thích khách bảy người, trong đó có cả Tanaka Shinbei xứ Satsuma. Đường phố chật hẹp nên khó vung đao, hễ chém xuống thì vướng mái hiên, phạt ngang thì đụng phải vách tường hai bên nhà dân, vướng víu vô cùng. Lúc bấy giờ Izō tay trái thủ trường kiếm tiến tới, gạt ngang đòn chém của Honma rồi tay phải rút đoản kiếm bên hông đâm thẳng vào bụng đối phương. Rồi cả bọn lôi Honma ra chém đầu trước quán rượu ở khu phố gỗ. Mọi công lao đều thuộc về Izō cả. Trong nhật ký những ngày ở kinh đô của mình, Takechi chỉ viết hai dòng về chuyện này. “Tanaka Shinbei đến. Nói chuyện đến canh tư rồi về. Cùng đêm đó có chuyện xảy ra”. Có chuyện xảy ra tức là vụ ám sát Honma này.

Honma Seichirō người xứ Echigo, vốn là một chí sĩ ở Kyōto nhưng bị tình nghi là bề ngoài theo Cần Vương, trong bụng lại phò tá Mạc phủ. Takechi sau khi giết chết Honma mới hiểu ra rằng mình đã nhầm nên lấy làm ân hận lắm. Sau vụ này Takechi dốc hết công quỹ của phiên ra phân phát cho bọn bọn thích khách. Bằng số tiền đó mà Izō biết đến tửu sắc. Tức là Takechi đã dạy cho hắn. Có thể nói rằng Takechi đã dạy cho Izō hai điều mãnh liệt nhất cuộc đời hắn, đó là kiếm thuật và tửu sắc. Với tính cách như vậy thì Izō sa ngã vào vòng xoáy này cũng là điều tự nhiên. Rồi để có tiền, hắn thường xuyên ra vào dinh thự Satsuma và Chōshū ở kinh đô, hễ có ai sai đi ám sát là hắn nhận lời ngay. Thế là “Thiên tru” trở thành cái nghề sinh sống của Izō.

Izō ngụp lặn trong tửu sắc và những vụ ám sát mà hình dung ngày càng ghê gớm khó coi hơn. Đó là điều mà Takechi muốn nhắc nhở hắn.

- Như thế ngươi xứng đáng là chí sĩ Cần Vương sao ? Ngươi giết người cũng chỉ vì tửu sắc sao ?

Nhưng Izō cũng chẳng nghĩ được rằng chuyện giết người vì tửu sắc của hắn có khác gì với chuyện giết người vì lý tưởng, vì chủ nghĩa của Takechi đâu. Hắn chỉ quả quyết rằng mình giết người không phải vì tửu sắc. Hắn tin là vậy. Hắn nhận những vụ Thiên tru từ các chí sĩ Satsuma và Chōshū, mà họ lại là đồng minh với đảng Cần Vương nên như vậy về lý luận hay chính nghĩa thì có gì sai.

- Izō, người nuôi dạy ngươi chính là ta. Ngươi chỉ cần tuân theo mệnh lệnh của mình ta thôi.

Takechi cũng không thể nói được như vậy, nhưng cứ một mực xem hắn là con chó của mình. Nhưng chẳng biết tự bao giờ mà hắn đã trở thành con chó của nhiều người. Từ lúc nào Takechi chẳng hay, con chó Izō đã trở thành chó hoang.

Nhưng tự thân Izō không nghĩ rằng hắn là chó hoang. Hắn chỉ muốn thoát khỏi vòng xiềng xích của ông chủ Takechi để trở thành một chí sĩ vang danh với đời, để có thể tự do giao thiệp với anh hùng hào kiệt khắp nơi mà thôi. Ta giờ đây chẳng còn là tên đầy tớ của Takechi như ngày nào nữa.


Izō lẳng lặng bỏ đi trước mặt Takechi, không một cái cúi chào.
Sáu


Rồi có cấp biến xảy ra với Takechi. Số là phiên chủ xứ Tosa, Yōdō vốn ẩn cư ở Edo từ lâu bỗng trở về nắm quyền hành trong phiên và bắt đầu cho thực thi nhiều chính sách phản động gay gắt. Yōdō là người hoàn toàn đối lập với những cải cách trong phiên do Takechi đề ra từ sau vụ ám sát Yoshida Tōyō và quyết định lôi những kẻ chủ mưu trong vụ ám sát này ra ánh sáng, khôi phục lại chính quyền như dưới thời tham chính Yoshida. Yōdō rất ghét chức danh công sứ tiếp đãi sứ thần các phiên của Takechi, nhận thấy bọn này vin vào lý luận chính trị của phiên mà tự ý làm điều xằng bậy, kết giao với thành phần quá khích của Satsuma và Chōshū hòng gây rối trật tự xã hội vốn đã tồn tại trăm năm nay nên không những bãi bỏ chức danh này mà còn cấm tuyệt gia thần giao du với các phiên khác, đối với bọn Takechi thì cho gọi hết cả về Tosa. Đầu tiên là bắt Hirai Shūjirō, Mazaki Tetsuma là hai người cùng với Takechi kết thành đảng Cần Vương ở Kyōto, thực hiện các vụ ám sát mổ bụng ngay tại chỗ. Sau đó là chính sách đàn áp đảng Cần Vương vô cùng thảm khốc, kéo dài khoảng hai năm. Bọn Izō cũng bị triệu về phiên nhưng hắn cùng các đồng chí cự tuyệt quyết liệt rồi bỏ trốn, trở thành võ sĩ giang hồ.

Rồi sau đó xảy ra nhiều chính biến ở Kyōto như vụ phiên Aizu đem quân đến đồn trú, nhóm cảnh vệ Shinsengumi ra đời và phiên Chōshū rút chân ra khỏi chính giới ở kinh đô nên lại dấy lên phong trào phò tá Mạc phủ. Nhóm cảnh vệ Shinsengumi do Kondō Isami cầm đầu mang danh là giữ gìn trật tự kinh đô nên ngang nhiên đi lại khắp nơi, hễ nghi ngờ ai là lãng sĩ quá khích là chém chết ngay tại chỗ.

Thời thế biến chuyển đến chẳng ngờ, chỉ trong vòng một năm mà thời đại hưng thịnh của phe phò tá Mạc phủ đã đến.

Izō lúc này lưu lạc ở Kyōto. Hắn chẳng còn theo ông chủ Takechi nữa, chẳng bao lâu sau thì nghe tin Takechi bị tống vào ngục. Những ông chủ khác như chí sĩ Chōshū, Satsuma, những người đã nuôi sống và thỏa mãn hắn qua những vụ Thiên tru giờ đây cũng không còn ở đất này nữa. Lại nghe thích khách Tanaka Shinbei của Satsuma cũng vì bị tình nghi mà mổ bụng, bây giờ phe phò tá Mạc phủ đã liên minh với phiên Aizu phía bắc nên chẳng còn đất nào cho những vụ Thiên tru nữa. Vì vậy mà từ năm Bunkyū thứ hai đến năm thứ ba, Izō đã sống một cuộc đời ảm đạm, không còn ám sát nữa cũng có nghĩa là chẳng còn bạc để tiêu. Mà lúc này hắn lại tỏ ra sợ đụng độ với nhóm cảnh vệ Shinsengumi nên lẩn trốn trong khu ổ chuột ở kinh đô. Cũng thật lạ lùng rằng Izō bây giờ không còn rút nổi kiếm mà tung hoành như ngày xưa nữa. Trước giờ sở dĩ hắn có thể chém người không nhợn tay là vì phía sau đã có cái “chính nghĩa” làm động lực, đó là Thiên tru, là Cần Vương. Nhưng giờ đây cái “chính nghĩa” đã hoàn toàn biến mất khỏi người Izō, hắn trở thành một thằng Izō tầm thường không hơn không kém.

Bây giờ Izō lẩn trốn cho qua ngày đoạn tháng ở khu chuồng ngựa, sinh hoạt bần cùng đến hết mức, đến ngay cả trang phục cũng đem bán nốt. Hắn cũng bán thanh bảo kiếm Tadayoshi mà thay bằng một thanh kiếm rẻ tiền giá hai lượng. Đến ngay người đàn bà cùng hắn chung sống năm trước cũng bỏ hắn mà đi. “Bây giờ đã khác rồi”, đêm trước khi bỏ đi, thị đã ném vào mặt hắn lạnh lùng. Thời còn “chính nghĩa” hậu thuẫn, hình ảnh Izō luôn được bọc trong hào quang đầy mị lực, còn bây giờ hắn đã khác xưa rồi. Hình như thị muốn nói như vậy. Izō đợi thị mấy ngày, mãi không thấy về mới biết rằng thị đã bỏ hắn. Rồi hắn đi tìm thị. Hông không một tấc sắt, lẩn thẩn khắp Kyōto.

Khi ra đến bờ sông Horikawa thì hắn đụng phải hai gã võ sĩ giang hồ, đôi bên cãi cọ rồi đối phương rút kiếm. Lúc này Izō như lấy lại được sự nhanh nhẹn của con mãnh thú năm xưa, hắn lòn qua người đối phương rồi đoạt lấy kiếm toan chém chết. Nhưng lưỡi kiếm quá cùn, vừa chạm vào xương vai đã bật ra mà không chém đứt lìa được, Izō trở tay quét ngang bụng đối phương. Có máu phọt ra nhưng đối phương không ngã mà vội bỏ chạy. Hắn vừa toan đuổi theo thì đã bị một cây gậy ngáng chân đổ ra đất.

Thì ra là bọn cảnh vệ bắt người. Đương thời tình hình chính trị, xã hội rất hỗn loạn nên nhóm cảnh vệ giữ trật tự đường phố ra đời, cũng từ đó thường xuyên xảy ra các vụ bắt bớ ở kinh đô. Nếu là Izō của những năm trước thì bọn này chẳng thể nào bắt được hắn. Nhưng chẳng hiểu vì sao mà Izō chỉ cuộn người nằm cuộn trên đất, tay ôm đầu. Bọn cảnh vệ tha hồ dùng gậy gộc đánh đập, Izō chỉ nằm yên chịu trận, đánh một chập rồi chúng dùng dây thừng trói gô hắn lại.

Người chỉ huy nhóm cảnh vệ này là một viên cảnh sát (dōshin), mà chỉ cần nhìn thấy bóng dáng cảnh sát là Izō lại trở thành thằng Izō năm xưa khi bị Inōe Saichirō dọa nạt trên cầu Harimaya. Hắn sợ vỡ mật, hắn run lẩy bẩy, toàn thân co rúm lại.

Đến khi hoàn hồn thì Izō thấy mình đã ở trong lao của Sở ty đại rồi. Hắn bị giam chung buồng với bọn đánh bạc và mấy đứa trộm vặt. Như vậy có nghĩa là cả Sở ty đại cũng không biết rằng chỉ mới năm trước đây thôi hắn còn là “chí sĩ” được biết đến với cái tên “Hitokiri Izō” vang dội khắp kinh đô mà ai nghe qua cũng phải sởn gai óc.

Đến khi trao khảo thì hắn đáp “Ta là Okada Izō người phiên Tosa” nhưng chẳng ai tin. Bọn cảnh vệ nghĩ rằng chỉ là một kẻ giả danh nào đó, nhưng chúng cũng cẩn thận cho người đến dinh thự phiên Tosa ở Kawara để đối chiếu. Rồi mấy viên giám đến sở ty đại để xác nhận. Bọn họ toàn là những người mới do Yōdō đưa vào từ sau khi tổ chức lại bộ máy hành chính của phiên. Thoạt đầu khi nghe tên Izō, cả bọn mừng húm. Vì tuy Yōdō đã tống Takechi và các đồng chí vào ngục nhưng người nào cũng cứng miệng nên không moi được manh mối gì. Tra khảo, đánh đập, nhục hình thôi thì đủ cả nhưng vẫn không có kết quả gì. Thực ra chẳng cần đến chứng cớ vụ ám sát tham chính Yoshida hay Inōe Saichirō ở Kyōto, mà chỉ cần một người trong số Takechi khai ra chỉ một vụ Thiên tru thôi cũng đủ định tội rồi. Vì vậy mà khi hay tin bắt được Izō, đại diện phía Tosa mừng lắm, cho là đã nắm được nhân chứng sống quan trọng rồi.
Mấy viên giám sát Tosa đến sở ty đại, nấp sau song cửa quan sát Izō. Quả nhiên là tên lính trơn Okada Izō rồi. Nhưng bọn họ lại lắc đầu

- Chúng tôi không biết kẻ này. Trong phiên không có ai là Okada Izō cả. Hoặc giả đây chỉ là một tên vô lại đầu đường xó chợ mượn danh Tosa mà thôi.

Izō đã nghe thấy hết. Hắn vừa nắm song cửa vừa gào thét, là Izō đây, là Izō đây ! Các vị đã quên tôi rồi sao !! Nhưng mặc cho hắn gào thét, cả bọn lẳng lặng bỏ đi.

Rồi không còn sức gào thét nữa, hắn gục ngay bên song cửa. Lệ ứa ra trên khuôn mặt hốc hác của hắn.

Thành ra mọi sự đối xử cũng khác. Hắn bị đối xử như thằng ma cà bông vô gia cư ở Sở ty đại. Trong xã hội cũ thì đó là hạng người chẳng phải người, còn dưới cả bách tính và đám thị dân. Hắn cũng bị đổi tên thành “Tetsuzō vô gia cư, bị đóng dấu vào mặt rồi đuổi khỏi kinh. Hắn bị đuổi ra bằng cửa bất tịnh của Sở ty đại (cửa dùng để đưa rác rưởi, chất thải sinh hoạt trong một công trình ngày xưa), trên bờ đê sông Kamiya. Izō lẩn thẩn như kẻ mất hồn, đi chẳng được bao xa thì có tiếng gọi lại.

Dưới gốc liễu trên bờ đê là một nhóm người đợi hắn tự bao giờ. Chính là bọn nha lại phiên Tosa.

- Okada Izō, theo lệnh phiên chúng ta đến bắt ngươi về đây.

Rồi cả bọn trói gô hắn lại, đẩy vào cũi tù nhân đã chuẩn bị sẵn. Thật trớ trêu, hắn đã bị chính mảnh đất của mình ruồng bỏ, đã bị biến thành thằng không nhà cửa chẳng còn cách ngốc đầu lên. Ấy thế mà giờ đây hắn lại được chính những người đồng hương của mình đưa về với tên họ vốn có của hắn. Hắn có còn là con người nữa không. Hắn gào thét trong cũi. Người ta chỉ nhớ đến hắn những lúc cần lợi dụng, cả Takechi cũng thế mà cả phiên Tosa cũng thế. Ta là thằng Tetsuzō không nhà cửa, Izō ngồi trong cũi hết cười như thằng điên rồi lại nổi đóa, nguôi cơn hắn lại khóc kể. Ta không phải người Tosa, bằng chứng chẳng phải là phiên đã phủ nhận tên Izō rồi đó sao.

Hắn bị giam trong ngục ở phố Yamada dưới thành Tosa, khi trao khảo thì người ta đưa hắn đến pháp đình phí Nam. Takechi cũng bị giam tại đây. Vì là Thượng sĩ nên ngục cũng khác với bọn Hào sĩ, cũng không phải chịu nhục hình, còn khi tra khảo thì có chiếu trải cho ngồi. Trong khi đó thì những người đồng chí Hào sĩ của Takechi đều bị treo lên trần mà quất roi tới tấp. Sự tàn khốc của cực hình chẳng có ngôn ngữ nào tả xiết, nhưng chẳng ai hé nửa lời. Nếu lộ ra sơ hở gì là toàn bộ tên tuổi những người đồng chí của Takechi đều bại lộ. Bản thân Takechi cũng đã chuẩn bị cho cái chết của mình và các đồng chí nhưng cũng vẫn muốn dù chỉ một người, có ai đó sống sót để duy trì lý tưởng của mình, rồi một ngày nào đó sẽ làm cho nó đâm bông kết trái.

Đến ngay Higaki Kiyoharu là quyền sư phụ võ đường Takechi ở phố Tabuchi ngày xưa khi chịu cực hình cũng ngất đi. Hằng đêm tiếng rên trong lúc vô thức vang vọng cả vào trong, ở ngục Takechi cũng nghe thấy. Trong đó cũng có người em ruột Takechi là Tauchi Keikichi. Tauchi từ nhỏ thể chất yếu đuối nên quyết chẳng thể nào chịu được cực hình.

Trong số cai ngục có kẻ mến mộ Takechi nên vẫn thường bí mật truyền tin giữa Takechi và các đồng chí. Rồi Takechi thông qua tên cai ngục giục Tauchi tự quyết bằng Thiên Tường Hoàn. Thiên Tường Hoàn là một loại thuốc độc trộn nhiều a phiến mà Takechi đã nhờ Kusunose Harudō, vốn là một chí sĩ tinh thông tây y điều chế rồi phân tán cho các đồng chí trước khi vào ngục đề phòng khi vạn nhất.

Tauchi nghe rồi để lại mấy câu từ thế, uống thuốc rồi chết.

Mục đích của chuyện này là cốt nhằm vào Izō. Từ Takechi đến các đồng chí, mọi người đều thấu rõ con người hắn. Với chuyện ám sát thì hắn hớn hở tham gia nhưng bị cực hình thì liệu hắn có chịu nổi không, hay không khéo lại làm hỏng mất đại sự. Hơn nữa hắn chỉ là một thằng lính trơn. Trong suy nghĩ của mọi người đã có sự miệt thị. Nhưng cũng chính vì vậy mà họ thấy sợ hắn. Lần đầu tiên hình ảnh Izō lại trở nên quan trọng đối với họ như vậy.

Đối với bọn cai ngục, giám sát thì Izō đúng là một báu vật sống cần được bảo vệ. Tra khảo, cực hình, làm thì có làm nhưng chỉ làm cho có lệ. Mọi người đều nghĩ rằng hắn sẽ dễ dàng la thét mà thôi. Mà thế thật, hắn gào thét dễ sợ. Nhưng chẳng phải là khai báo thú tội gì, mà chỉ là la hét

- Đau quá, đau quá !!

- Thế thì khai ra mau !

Bọn cai ngục giục, nhưng hắn chỉ đáp “Ta là thằng Tetsuzō không nhà cửa” rồi chẳng lộ gì thêm. Chính sự oán hận đối với Tosa đã giúp hắn giữ vững người đàn ông bên trong hắn. Trong ngục, Takechi và các đồng chí vừa cảm thấy bất an, vừa có chỗ suy nghĩ lại về Izō.

Nhưng đêm đêm tiếng gào thét thảm thiết lại vọng vào khiến Takechi không chịu được, cuối cùng quyết định dùng đến Thiên Tường Hoàn.

Takechi nhờ tên cai ngục liên lạc với đồng chí bên ngoài đưa cơm vào cho Izō, bên trog rắc nhiều Thiên Tường Hoàn đã tán nhỏ.

Izō là con quỷ đói, ăn ngấu nghiến. Nhưng thể chất của con người này vốn chẳng bình thường. Đã mấy ngày trôi qua mà vẫn thấy hắn khỏe mạnh vô sự.

Takechi càng đâm lo. Những người đồng chí của Izō bắt đầu bị hắn chi phối. Bao tử của hắn, từng khúc ruột của hắn, quả tim của hắn đang chi phối không biết bao sinh mạng trong ngục.

Takechi lại lần nữa đưa Thiên Tường Hoàn vào. Nhưng lần này để nguyên hình mà không tán nhỏ. Izō, không, Tetsuzō vô gia cư đọc lá thư của Takechi rồi nhìn độc dược. Hắn xé thư, dùng chân dẫm nát thuốc. Izō nhìn về phía ngục của Takechi. Mọi hướng khác đều tăm tối, duy chỉ có buồng Thượng sĩ ánh lên ngọn đèn loe loét như một sự đãi ngộ.

Izō đang nghĩ gì, không ai rõ.

Nhưng có một điều mà Takechi hiểu rất rõ. Đó là vào sáng hôm sau, khi vừa chuẩn bị tra tấn thì hắn thét

- Ta khai !!

Izō khai mọi chuyện.

Đến lúc cuối cùng hắn muốn thét lên với ông chủ rằng

- Cho đến lúc cuối cùng mà ngài vẫn muốn lợi dụng, chi phối thằng Izō này nữa hay sao !!

Izō lần lượt khai ra hết từ đầu lãnh cho đến cấp dưới, mọi thành viên trong đảng Cần Vương.
Bọn họ lần lượt bị định tội, riêng đầu lãnh Takechi thì buộc mổ bụng tự sát.

Ngày mười một tháng năm năm Keiō thứ nhất (Keiō: niên hiệu kéo dài từ năm 1865~1868) , tại pháp đình phía Nam Takechi đã rạch ba nhát vào bụng trước sự chứng kiến của ban giám sát.

Còn kẻ gây ra chuyện này là Izō thì hoàn toàn không hay biết gì. Vì khi Takechi rạch bụng thì Tetsuzō không nhà cửa chỉ còn lại mỗi cái đầu lâu treo trên đài hành hình ở bờ sông Gangiri, trơ với gió sương.


Hết
Truyện ngắn: Hitokiri Izō Reviewed by Manga Vagabond on 1/28/2014 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.