Kiếm khách kinh đô [Truyện ngắn] - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

Kiếm khách kinh đô [Truyện ngắn]

Kiếm khách kinh đô
Nguyên tác: Shibaryō Tarō
Người dịch: Nhất Như
(Truyện ngắn có sử dụng nhiều tư liệu về anh em nhà Yoshioka và Musashi)
Kiếm khách kinh đô


Một

Buổi sáng hôm Yoshioka Mata Ichirō quyết đấu với binh pháp giả phái Ten-ryū là Santoku thì Genzaemn mang cần câu dẫn theo tên hầu như thường lệ.

- Huynh trưởng đi đâu đấy.

Mata Ichirō gọi với theo. Genzaemon vờ như không nghe thấy, đi tiếp mười mấy bước, khi ra đến cổng thì dừng chân

- Đến sông Kamiya-gawa.

Naotsuna ngửa mặt nhìn trời xem thời tiết như thói quen của một tay câu cá chuyên nghiệp.

- Trời không mưa. Ta đi câu cá chép.

- Câu cá chép sao. Giờ mùi hôm nay tiểu đệ có trận tỷ thí với kiếm khách Asayama Santoku phái Ten-ryū trên đồng Yasaka núi Higashi yama, huynh trưởng có hay không?

- Ta biết rồi.

- Biết rồi… sao lại còn làm chuyện vẩn vơ thế này.

- Cho dù ta có lo lắng cũng chẳng được gì. Người quyết đấu là đệ chứ không phải ta. Nếu may mắn thì sẽ thắng thôi. Nhưng nên nhớ rằng đồng Yasaka phía Đông là bãi cát, phía Tây là bãi lầy. Nếu đệ dồn được tay kiếm quê mùa ở Jōshu đó về phía Tây thì cầm chắc phần thắng, hiểu không.

Nói rồi bỏ đi. Mata Ichirō trông theo như muốn nhổ phọt bãi nước bọt trong miệng ra. Thật là hết cách.

Kempō. Đó là hiệu của người vừa mới vác cần câu quay lưng ra đi. Kempō là gia hiệu truyền đời của họ Yoshioka này. Nhà Yoshioka được tôn xưng là lò luyện binh pháp của Tướng Quân Ashikaga từ thời Muromachi đến nay, từ thời khai tổ Naomoto trải qua các đời Naomitsu, Naokata và đương chủ đời thứ tư Naotsuna đều là những bậc danh nhân được thiên hạ truyền tụng. Năm ōei nhà Yoshioka đã được Tướng Quân Yoshimochi ban cho danh hiệu “Heihō Fusō Daiichi” (Binh pháp Phù Tang đệ nhất). Từ đó trở đi, trải qua một trăm bốn mươi năm cho đến đời thứ tư thì chưa từng thua bất kỳ võ phái nào.

Nhưng dân chúng ở kinh đô không gọi danh gia này bằng từ ngữ kính trọng như thường thấy đối với các danh gia khác mà chỉ gọi thân mật là

- Nhà Kempō ở Nishino Tōin.

Kempō là gia hiệu của dòng họ này nhưng cũng không khác gì bảng hiệu của các nhà buôn trong vùng. Đối với bách tích thì Kempō cũng chỉ là một cửa hiệu buôn kiếm pháp, bán võ nghệ mà thôi. Về điểm này thì ít nhiều có khác với giới kiếm khách các vùng chỉ mong lập thân vang danh thiên hạ nhờ tài nghệ của mình. Cũng là vì dòng họ này đứng trên lập trường phòng vệ. Có thể nói đánh bại nhà Yoshioka chính là mục tiêu hàng đầu của binh pháp gia khắp Nhật Bản. Nếu hạ được Yoshioka thì danh hiệu Phù Tang đệ nhất kia sẽ lọt vào tay mình, danh tiếng sẽ vang dội mà đường công danh cũng rộng mở. Sự thật là mỗi tháng có đến mấy người đến gõ cửa võ đường Yoshioka với ý định như vậy. Thông thường thì bọn môn đệ lâu năm trong nhà sẽ ra tiếp đấu, nếu môn đệ thua thì kẻ thách đấu lại vòi đến gia chủ.

Huynh trưởng của Mata Ichirō là Naotsuna năm hai mươi mốt tuổi trở thành đương chủ kế thừa dòng họ Yoshioka. Lúc ấy Naotsuna tính khí dữ dội khác hẳn với bây giờ. Vô phúc nếu có kẻ nào hạ xong bọn môn đệ mà vòi đến gia chủ thì hắn ra tiếp chiêu liền. Naotsuna mạnh như hổ đói.

Năm đầu niên hiệu Keichō, Naotsuna một đòn đánh chết kiếm khách ở Bushu, đệ tử của Makabe Dō Hisamoto, khai tổ phái Kasumi-ryū nên được dân chúng trên kinh cả sợ mà gọi bằng cái tên “Tarobō”. Tarobō là tên gọi của quỷ thiên cẩu sống trong chùa Kurama vốn rất quen thuộc trong đời sống tâm linh của dân chúng Kyōto. Sau này Naotsuna lại hạ thêm kiếm khách Kurakage gì gì đó của phái Shinkage-ryū, Mutō Jinuemon của phái Chujō-ryū và Hiyama Jubei của phái Shintō-ryū. Hiyama bị chém giữa trán phát cuồng, mấy ngày sau người ta thấy hắn loạng choạn ở bờ sông Kamogawa rồi tắt thở dưới sàn của chùa Eikandō. Còn về Kurakage thì càng thảm hại hơn. Hắn bị đánh trúng tay vội nhảy lui

- Tại hạ thua rồi.

Kurakage vứt mộc kiếm nhưng Naotsuna lắc đầu, khẽ bảo, chưa xong, chưa xong.

- Vừa nãy chỉ là chạm nhẹ vào lớp da tay của các hạ thôi. Kiếm pháp là kỹ thuật chế ngự cái chết, nào xin mời đấu lại lần nữa.

Lời nói nhẹ nhàng mềm mỏng như bọn quý tộc ở kinh đô nhưng bên trong lại chứa đựng một khí chất đáng sợ đến kinh người. Kurakage xám ngắt.

- Thôi thôi tại hạ đã lĩnh hội được sức mạnh của tôn phái rồi. Tại hạ xin được kiếu ở đây.

- Thế là thế nào, chỉ mới vài hiệp như thế này thì làm sao thấy hết được cái tinh túy của kiếm pháp kinh đô. Nào xin các hạ đừng khách sáo, cầm lấy mộc kiếm rồi tiếp tục đi.

Naotsuna mĩm cười một cách lễ phép nhưng bên trong nụ cười đó ẩn chứa một cái gì đó cuồng loạn khủng khiếp mà cho đến bây giờ Mata Ichirō mỗi khi nhớ lại hãy còn rùng mình. Sức nặng của trách nhiệm đè lên vai đương chủ Naotsuna khiến tinh thần hắn cũng trở nên đáng sợ khôn lường.

Kurakage loạng choạng đứng dậy

Nào

Naotsuna hùng hổ xông đến như con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, mộc kiếm quét một đường, khuôn mặt Kurakage vỡ nát vọt cả óc ra sàn nhà.

Sau trận tỷ thí, Naotsuna cho gọi Mata Ichirō vào phòng của mình,

- Lúc đó đệ nhăn mặt phải không?

Lúc đó Mata Ichirō hãy còn là một thiếu niên chưa trưởng thành, nín thở. Không ngờ rằng Naotsuna vừa thi đấu lại có thể nhìn thấu suốt tâm can của thiếu niên đang ngồi lẫn lộn trong đám môn đệ trên võ đường.

- Đêm nay hãy đến sông Kamiya-gawa.

Đêm đó Mata Ichirō leo lên bờ đê sông Kamiya-gawa khi vầng trăng vừa hiện ra ở đằng Đông. Bóng đen Naotsuna nhanh nhẹn tránh lưỡi gươm hai thước hai thốn của Mata Ichirō huơ vội trong đêm tối.

- Bắt đầu từ đêm nay cho đến khi hết trăng, mỗi đêm đệ phải đấu với ta trăm hiệp. Hãy đánh như đệ hận ta, hãy chém ta nếu có thể.

Mata Ichirō cũng là người cuồng khí tính cách dữ dội không kém huynh trưởng của mình, chẳng nói chẳng rằng quét ngang lưỡi gươm vào người Naotsuna. Nhưng vừa động thủ đã bị một nắm lá trúc đập vào mặt mà ngã lăn ra đất. Naotsuna không hề nhân nhượng xấn tới đá văng tiểu đệ xuống sông. Rồi từ đó mỗi đêm hai người đều đến đây “luyện tập” đánh đấm một cách tàn nhẫn như vậy. Naotsuna là người cuồng khí ra tay thẳng thừng nên tự nhiên Mata Ichirō cũng vô cùng căm hận, trong mỗi đường kiếm đều toát ra sát khí dữ dội.

- Hãy hận ta đi ! Hãy giết ta đi ! Nếu giết ta thì vị trí gia chủ nhà Yoshioka sẽ thuộc về ngươi !
Rồi mặt trăng dần dần biến mất khỏi bầu trời đêm.

- Từ hôm nay không cần phải đến sông Kamiya-gawa nữa nhưng trong vòng mười mấy ngày từ bây giờ đến khi trăng mọc lần nữa thì đừng để ta tập kích. Cho dù là ở đâu, bất cứ lúc này thì cũng phải đề phòng.

Mata Ichirō khi đi ngủ cũng ôm thanh kiếm bên mình. Mấy đêm liền hắn không tài nào ngủ được, nằm trên sàn mà mắt cứ mở thao láo. Đến hết đêm thứ ba thì không còn chịu nỗi nữa nên lăn ra ngủ. Dường như Naotsuna chỉ đợi khoảnh khắc này liền xông vào đấm thẳng vào mặt tiểu đệ. Rồi cũng có ngày Mata Ichirō phải ngủ trên mái nhà, có hôm hắn lại chui xuống sàn để lẫn trốn Naotsuna. Đến ngày thứ mười thì không còn chịu nỗi nữa nên bỏ nhà chạy đến nhà mẹ ruột xin ngủ nhờ. Đêm đó Mata Ichirō đứng trong nhà xí thì bất giác bị một ngọn trúc quất vào lưng lộn nhào ra vườn. Mata Ichirō thấy bóng Naotsuna thấp thoáng chỗ lúc nãy mình đứng.
- Ngươi đã hiểu được vị thế của nhà Yoshioka chúng ta chưa ? Họ Yoshioka đã trở thành cái đích nhắm cho bọn kiếm khách khắp nơi, có thể nói là chúng ta có hàng trăm hàng ngàn kẻ thủ. Vì vậy mà huynh đệ chúng ta không thể sống nhởn nhơ được. Đối với những kẻ có ý định hạ thủ chúng ta thì tuyệt đối không thể nhẹ tay với chúng, đó là cách phòng thủ duy nhất của nhà Yoshioka này. Mata Ichirō, nếu ngươi muốn sống lâu với nhà Yoshioka thì hãy tiếp tục rèn luyện, tiếp tục tinh tấn, hãy tàn nhẫn !

Đã bảy năm trôi qua. Mata Ichirō ngày đêm rèn luyện kiếm thuật, trong số môn đệ có kẻ thì thầm

- Đúng là thiên tài. Còn hơn cả đương chủ nữa.

Nhưng sự thật là chẳng ai biết được tương quan thực lực giữa hai huynh đệ họ. Mata Ichirō cũng không biết. Từ mùa hạ năm ngoái bỗng nhiên Naotsuna chẳng hề động đến mộc kiếm mà cũng không đấu tập với Mata Ichirō nữa, xuất hiện ở võ đường thì lại càng không.

- Huynh trưởng gần đây có chuyện gì ?

- Chẳng việc gì cả. Tự nhiên ta thấy sợ binh pháp.

Naotsuna nở một nụ cười đầy ẩn ý khó hiểu. Thịt dư trên khuôn mặt hắn cũng bắt đầu phình ra. Đấy cũng là lúc Naotsuna vùi đầu vào những thú câu cá, chơi bời đàng điếm với bọn du nữ.

- Này Mata, ta sẽ không tỷ thí với bất cứ ai nữa, mà cũng không muốn luyện tập nữa. Tất cả mọi việc ta giao cho đệ, hãy sống chết vì dòng họ Yoshioka này.

Naotsuna cười lạnh nhạt. Mata Ichirō cảm thấy khó hiểu đến nín thở.

- Huynh trưởng ?

- Ta thì làm sao chết được chứ. Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì Yoshioka Kempō này cũng phải sống sót đến cùng. Nếu như để thua bọn kiếm khách phái khác thì đừng nói là danh tiếng gia tộc, môn phái mà cả di nghiệp của tổ phụ bốn đời để lại đều tiêu tan, cả nhà chúng ta thây chất thành núi. Như thế chỉ làm vinh danh cho kẻ khác mà thôi. Nếu người khác thấy ta luyện tập thì họ dò biết lực lượng của ta nên tốt nhất là đừng để kẻ khác thấy.

Bắt đầu từ khoảng thời gian này mà bách tính ở Kyōto vẫn thường nói sau lưng Naotsuna là

- Lão Kempō ở Nishino Tōin trông giống như mặt con lửng.

Cũng có thể là vì khuôn mặt béo phệ ra vì rượu thịt kia đã bắt đầu giống khuôn mặt của loài động vật nhỏ này.

Hai

Yoshioka Mata Ichirō đã chiến thắng trong trận đấu với Asayama Santoku ở đồng Yasaka trên núi Higashiyama. Santoku bị đánh vỡ sọ còn thì thể thì bọn môn đệ nhà Yoshioka mang vứt vào một ngôi chùa phái Nichiren trên núi Toribeyama. Thật là tàn nhẫn. Sau trận đấu, Mata Ichirō đem mọi chuyện bẩm lại thì

- Vậy sao.

Naotsuna lập tức lái câu chuyện sang hướng khác, nào là tin đồn về một người ở Minh quốc là Lý Tam Quan đến cư ngụ chùa Kennin ở Matsubara.

- Tay Lý Tam Quan này là thương nhân buôn mực ở Trung thổ, mực của hắn đắt hơn vàng mà các vị Daimyō tranh nhau mua.

- Đệ biết rồi.

Mata Ichirō tỏ vẻ miễn cưỡng, khoảy tay

- Nếu huynh đã giao lại mọi chuyện quyết đấu cho đệ thì ít nhất cũng phải nghe chứ.

- Hừm, nhưng Lý Tam Quan chẳng phải là tay buôn vừa đâu.

- Hắn cũng biết đao thuật của Trung thổ à ?

- Hắn rất giỏi nghề nhuộm.

- Thật là vô ích. Quả thật là huynh trưởng đã biến thành con lửng mất rồi.

- Ờ thì ta là con lửng. Vì là con lửng nên đâu cần đến Yasaka nhưng đại khái cũng biết được chuyện tỷ thí của đệ. Tay Santoku đó ban đầu thủ kiếm ở thế Hassō định đâm ngược lên nhưng sau lại chuyển sang thủ thế hạ đoạn đúng không. Mà mũi kiếm của hắn hơi chếch sang bên phải.

- Thì ra huynh trưởng nấp nơi nào mà quan sát trận đấu à.

- Đâu có, ta đâu có xem. Chẳng qua là trước khi quyết đấu ta đã cho người điều tra kỹ lưỡng lực lượng, thói quen của Santoku. Ta thấy hắn kém hơn đệ đến mấy bậc, vì vậy mà ta an tâm.

- Huynh trưởng.

Mata Ichirō nghe rồi bỗng dịu nét mặt,

- Huynh trưởng nhắc đến chuyện Lý Tam Quan, hình như là có hứng thú với hắn?

- Không.

Naotsuna là người khó tính, bỗng chốc nét mặt trở nên mất hứng,

- Thôi để khi khác.

Mata Ichirō chẳng thể nào hiểu nỗi suy nghĩ của vị huynh trưởng béo phì của mình nữa.

Sau này chuyện Mata Ichirō đánh bại Asayama Tenku của phái Ten-ryū lan truyền đi khắp nơi, tên tuổi thứ đệ nhà Yoshioka chẳng những nổi như cồn ỏ kinh đô mà trong giới binh pháp giả các vùng không ai là không biết. Ngày càng có nhiều kẻ đển thăm viếng võ đường YoshiokaMata Ichirō, dĩ nhiên là bọn họ đều sợ kiếm pháp của Mata Ichirō nên không phải đến để thách đấu như trước nữa mà là vì muốn nghe chuyện tỷ thí với Santoku ở Yasaka. Mata Ichirō hãy còn trẻ, mỗi khi nghe hỏi đến liển nổi hứng kể hết tần tật, không giấu diếm điều gì. Phần nhiều những kẻ đển nghe chuyện là bọn a dua, thấy thế chúng liền hùa theo - Yoshioka Mata Ichirō đại hiệp đúng là binh pháp giả đệ nhất Nhật Bản.

Không hiểu tự bao giờ mà trong mắt thế gian, Mata Ichirō dần dần trở thành đường chủ thực sự của nhà Yoshioka, bóng dáng của Naotsuna mỗi ngày một mờ dần.

- Huynh trưởng, miệng lưỡi thế gian thật khó lường. Như thế thì phái kiếm Yoshioka nhà ta còn ra gì nữa.

- Thế đệ muốn thế nào?

- Đệ muốn huynh thỉnh thoảng lại đến võ đường mà tập cùng.

Trong lòng Mata Ichirō không giấu nỗi sự háo thắng, nôn nóng muốn so sánh thực lực giữa mình và Naotsuna.

- Điên khùng.

Kempō đoán chừng tâm ý của Mata Ichirō rồi đột nhiên đổi chủ đề câu chuyện, hăng say kể về một du nữ mới gặp gần đây ở khu trường ngựa Yanagino.

- Cô nương ấy người xứ Izumo, da hơi đen một tí nhưng dáng người mảnh mai, đôi mắt đen huyền lấp lánh như ánh sao đêm.

Nói rồi liếc nhìn Mata Ichirō, nở nụ cười như thì thào

- Hôm nào đó đệ cho gọi cô nương ấy lại hầu rượu một hôm thử xem.

- Đệ từ chối. Đệ không muốn phải dính vào rắc rối làm trung gian cho huynh và cô nương ấy.
Ồ, ta đã hiểu rồi, thì ra là như thế. Mata Ichirō dường như muốn nói, hắn chỉ có thể nghĩ rằng huynh trưởng của mình vốn không có tự tin vào kiếm pháp của mình mà lấy lòng ta khiến ta phải gánh lấy trách nhiệm bảo vệ nhà Yoshioka.

Trong bọn môn đệ có tên Hirai vốn là gia thần của sở ty đại Kyōto là Itakura Iganokami, một hôm đến ghé tai Mata Ichirō mà rằng, “ Ngài có hay gì chăng”.

- Trong ba năm gần đây, mỗi đêm vào giờ tí khi mọi người đều đã say ngủ thù Kempō sama theo cửa sau lẻn ra ngoài, đến giờ sửu thì quay trở lại. Chuyện này là thật chứ không phải giả.

Theo như lời hắn thì một đêm nọ, để kiểm tra thực hư nên đã cho một tên môn nhân bám theo Kempō. Bóng người vượt qua phía Tây con sông Horigawa, đến trước cồng chùa Tịnh Bồ Đề (Jōbodai ji) rồi lại tiếp tục rẽ về phía Tây rồi lẩn vào khu phế tích đổ nát của nhà Isshiki vốn là một trọng thần của Tướng Quân Ashikaga trước đây. Nói là di tích dinh thự nhưng thực ra chỉ còn lại mấy bức tường trên nền đất cỏ mọc đầy, ao hồ đã trở thành đầm lầy, cây dại cỏ hoang mọc um tùm như rừng. Sau khi bóng Kempō biến mất vào trong mấy bức tường thì tên môn nhân nấp vào bên đường, lặng lẽ theo dõi tình hình.

Bốn bề tịch mịch vắng lặng.

Rồi một chốc sau chẳng hiểu vì sao mà bọn chim ngủ đêm trên cây lại cất tiếng náo động cả lên. Lũ chim xao động trong khoảng hai giờ rồi đột ngột im bặt, bóng Kempō lại xuất hiện trên đường. Cái bóng to lớn dị thường khiến tên môn nhân bất giác hoảng sợ mà toan bỏ chạy, cái bóng lại nhỏ dần,

- Sương đêm quả là độc.

Nói rồi mất hút vào trong bóng đêm, chẳng để lại một tiếng chân.

- Thật là quái lạ. Thế tại sao bọn chim đêm lại nhặng cả lên ?

Mata Ichirō chẳng thể nào hiểu nổi, cho gọi tên môn nhân đã chứng kiến toàn bộ lên chất vấn:

- Huynh trưởng ta làm gì trong khu rừng Isshiki đó ? Chẳng lẽ là tập kiếm ư?

- Không phải ạ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng Kiai mà cũng không có vẻ gì là đang vụt kiếm cả. Tiểu nhân nghĩ là đại nhân chỉ ngồi một chỗ mà chỉ quán thôi. Nhưng tại sao chỉ ngồi chỉ quán mà chim chốc lại nào loạn, thật không thể hiểu nổi.

Chỉ quán là lối hành pháp chủ yếu của phái Phật giáo Thiên Thai, hành giả tập trung tâm lực vào một đối tượng, dừng mọi tạp niệm, dùng trí tuệ chánh định mà quan sát đối tượng.

Mata Ichirō đem chuyện này nói với thê tử của Kempō là Okoto. Okoto vốn là con gái của Kasaoka Harima Nosuke, một quý tộc mê chuộng võ nghệ ở kinh đô. Bản thân Harima Nosuke cũng đã từng theo học đương chủ Yoshioka đời trước, nhận ấn chứng kiếm pháp của phái này. Nên Okoto chẳng phải là hạng người vô duyên với võ nghệ.

- Ta không biết chuyện này. Hẳn đây là thế gian đặt điều mà nói thôi.

Rồi Mata Ichirō lại đến hỏi chính Kempō.

- Đệ đến hỏi tẩu tẩu xem.

- Tẩu tẩu bảo rằng chỉ là thế gian dựng chuyện.

- Nếu thế thì không sai. Ta luôn ở bên cạnh Okoto không rời nửa bước. Nếu như ta đi đêm thì lẽ nào Okoto lại không hay?

Kempō nói một cách tỉnh bơ như chẳng dính dáng đến mình.

Mà bọn dân đen ở Kyōto cũng ưa đặt điều dựng chuyện. Việc này lan truyền ra ngoài, đến khi lọt vào tai Mata Ichirō trở lại thì thành ra chuyện vô cùng kỳ quái. Là Kempō nhà Yoshioka đương đêm xuất hồn lang thang ngoài đường. Linh hồn của Kempō một mình vẩn vơ khắp thành Kyōto.

- Điên khùng !!

Mata Ichirō nghĩ rằng chuyện này ắt sẽ phương hại đến danh tiếng nhà Yoshioka nên quyết định tự mình điều tra. Thời gian, địa điểm đều đã biết. Là khu phế tích nhà Isshiki, kéo dài hai canh từ giờ ngọ đến giờ sửu.

Mata Ichirō một mình lẻn vào khu dinh thự bỏ hoang của nhà Isshiki nhưng chẳng thấy bóng dáng Kempō đâu. Đêm hôm sau rồi hôm sau nữa hắn đều đến dò xét nhưng chỉ nghe thấy tiếng cú gáy đêm mà thôi.

- Bọn chim đêm náo loạn là vì cớ gì ?

Mata Ichirō nghĩ rồi tuốt gươm, thủ thế thượng đoạn.

- Yatt !!!

Tiếng thét Kiai vang lên như ép vỡ lồng ngực cùng một ánh thép lóe lên xé toạt màn đêm. Bọn chim trú đêm trên cây bỗng im bặt.

Mấy hôm sau lại thấy Kempō xuất hiện ở võ đường. Thật là một chuyện hiếm có.

- Này Mata, ta đã nghe cả rồi. Dạo gần đây hình như mỗi đêm ngươi đều đến khu phế tích nhà Isshiki. Thế có gặp được linh hồn của ta không hả ?

Kempō mỉm cười.

- Có gặp được không ?

- Không hề gặp được. Quả nhiên tin đồn chỉ là tin đồn.

- Hà, nhưng cũng đừng thất vọng, rồi khi nào đó sẽ gặp được thôi. Nếu thích thì mỗi đêm hãy đến xem.

Rồi chẳng bao lâu sau võ đường Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách Kashima Rinsai phái Shintō-ryū, người vùng Jōshu.

Địa điểm là dưới gốc tùng Sagarimatsu ở Imamiya trong kinh. Thời gian là tháng sáu năm Keichō thứ mười.

Tức là khoảng thời gian này huynh đệ nhà Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách giang hồ Miyamoto Musashi. Nhưng truyền thuyết phía bên Musashi có điều không thực. Chẳng hạn như địa điểm quyết đấu giữa Musashi với phái Yoshioka là dưới gốc tùng Sagarimatsu làng Ichijō Ji phía bắc kinh đô, nhưng địa điểm này đã bị nhầm lẫn với gốc tùng Sagarimatsu ở Imamiya trong trận đấu với Kashima Rinsai phái Shintō-ryū. Hơn nữa, theo như bia văn mà dưỡng tử của Musashi là Miyamoto Iori dựng lên ở chùa Enmei Ji ở Kokura nhằm tán dương công đức của dưỡng phụ thì trọng trận đấu với Musashi thì phái Yoshioka gần như tuyệt diệt hoàn toàn. Nhưng sự thật là cả Kempō Naotsuna lẫn Mata Ichirō đều sống thọ đến cuối đời. Chuyện này sẽ thuật lại sau.

Phái Shintō-ryū vốn là một trong những nguồn gốc phát tích của kiếm thuật Nhật Bản, khai tổ là Meshizasa Ienao, một hào thổ đất Katori xứ Shimosa. Đây là một phái võ cổ nên họ sử dụng cả đao thương giáo mác, không giống như những phái võ nghệ sau này chỉ chuyên tập trung chuyên niệm vào kiếm pháp.

Rinsai người cao gần sáu thước, thân thể vạm vỡ tràn trề sức lực.

Kempō cho gọi Mata Ichirō lại mà dặn dò

- Trong giới võ nghệ, nếu hạ được một người thì sẽ có kẻ khác ham muốn cái danh đó mà tìm đến. Rinsai này cũng chỉ vì nghe tin đệ hạ được Santoku mà đến thách đấu. Nếu thắng được Rinsai này thì tự nhiên sẽ xuất hiện Rinsai khác, một cái vòng lẩn quẩn chẳng bao giờ có kết thúc. Hay là đệ đừng nhận lời thách đấu của bọn chúng xem.

- Như thế thiên hạ sẽ chê cười Mata Ichirō này là kẻ nhát gan.

Kempō chẳng nghĩ ngợi gì, tự mình đem chuyện tỉ thý trình lên sở ty đại Itakura Iganokami Katsushige.

Hôm tỷ thí, khi Mata Ichirō đến dinh thự Itakura thì Kempō lại dặn dò.

- Đối phương là người của cổ phái, không chỉ tinh thông kiếm pháp thôi đâu. Đệ hãy cẩn trọng.

- Đệ biết rồi.

Đúng như Kempō dự đoán, Kashima Rinsai đến nơi thách đấu với cây dậy dài sáu thước, một đầu gắn chặt với lưỡi kiếm một thước sáu thốn. Thật là một thứ binh khí cổ quái chưa từng thấy.

- Yatt!!!

Tuy tuổi đời hãy còn trẻ nhưng kinh nghiệm thực chiến thì không thiếu, Mata Ichirō cười ngạo nghễ rồi nhanh nhẹn xấn tới bên Rinsai,

- Này Rinsai, nhà ngươi chẳng hiểu võ nghệ binh pháp là gì cả. Ngươi trang trí với trường vật như thế kia hẳn là nghĩ rằng thắng thua trong binh pháp là dựa vào độ dài ngắn của vũ khí sao ? Thật đáng thương. Thôi hãy niệm Phật đi, ta đến lấy mạng đây !

- Đừng nói xằng !

Rinsai trúng kế Mata Ichirō, bất giác huơ gậy đánh tới. Mata Ichirō nhẹ nhàng nhảy lui ra sau, khi chân vừa chạm đất liền tuốt kiếm. Rinsai thừa thế lấn tới, toan trở gậy ra chiêu thì đường kiếm của Mata Ichirō đã dài ra một trượng. Rinsai như khựng lại,

- Thằng nhãi.

Thốt rồi đổ vật ra đất. Khuôn mặt đã bị bổ làm đôi.

Ba

Từ sau trận đấu dưới gốc tùng Sagarimatsu, danh tiếng Mata Ichirō ngày càng nổi cồn.

Thứ đệ nhà Yoshioka thân thể cao ráo, khỏe mạnh, dáng người tuấn tú. Bước đi lại dịu dàng. Đến nỗi trong số bọn con gái có sắcở khu trường ngựa Yanagino có nhiều kẻ cho họa sĩ vẽ chân dung Mata Ichirō mà dán trong phòng.

Theo như ghi chép phía nhà Yoshioka thì nhân vật Bandan Uemon Naoyuki mà sau này tử chiến trong trận mùa hè ở Osaka đã có lần đến thăm võ đường này. Nhân vật tiếng tăm này trong thời gian dài lang bạt giang hồ khốn cùng túng quẫn có đến nương tựa nơi hòa thượng Dai-ryū của thiền viện Diệu Tâm mà cầm cự qua cơn đói. Lúc này Badan xưng danh là Thiết Ngưu, ngày ngày đi mây về gió khắp nơi trong kinh, gõ cửa từng nhà xin ăn. Hình dong lúc nào cũng như kẻ lang thang, hông lại đeo đại kiếm nên dân chúng thương hại mà tranh nhau bố thí.
Bandan Uemon ghé đến nhà Yoshioka ở Nishino Tōin chẳng qua cũng chỉ là vì mục đích này. Cũng giống như bách tính trong thành, Kempō thương hại cảnh ngộ không hợp thời mà cho mời vào thư phòng đãi làm thượng khách.

Bandan nhìn Mata Ichirō một hồi rồi nói

- Chẳng hay thiếu hiệp có phải là công tử nhà Yoshioka mà bọn con gái trong kinh vẫn truyền tụng không ?

Bandan nhìn chăm chú, ra vẻ quan tâm lắm. Kempō vốn đã từng gặp gỡ Bandan trước đây nên cũng không ngại ngùng gì,

- Thiết Ngưu tiên sinh là dũng sĩ vào sinh ra tử nơi chiến trường, vậy ngài thấy ngu đệ Mata Ichirō như thế nào ?

- À.

Bandan Uemon vốn không hiểu gì về binh pháp võ nghệ. Thuật đao thương kiếm pháp và chuyện chém giết nơi chiến trường là hai việc hoàn toàn khác nhau. Trong số các bậc danh nhân võ nghệ thì hầu hết đều chưa từng trải qua kinh nghiệm chiến trường. Cho nên trong mắt của Bandan thì binh pháp võ nghệ chẳng qua chỉ là một cái “nghệ” như vẽ tranh khảy đàn mà thôi.

- Thiếu hiệp là một nghệ giả lanh lợi hoạt bác.

Uemon thật thà đáp. Kempō thản nhiên gật đầu nhưng dường như Mata Ichirō lại nổi nóng

- Vậy theo Thiết Ngưu tiên sinh thì kiếm thuật cũng chỉ là một thứ nghệ năng như đánh trống thổi sáo thôi sao ?

- Ấy, thật là phiền.

Uemon rót chén rượu như đùa cợt, một hơi uống cạn rồi lại rót thêm mấy chén nữa,

- Tại hạ không hiểu gì hơn ngoài chiện trận mạc chiến trường. Vì chưa từng nghe thấy chuyện chỉ cần dùng đao thuật kiếm pháp thôi mà công được thành nên tại hạ cho rằng chỉ là một cái nghệ mà thôi.

- Thế thì tiểu sinh xin được lĩnh giáo một chiêu với tiên sinh. Nào xin mời ra võ đường.

Mata Ichirō toan đứng dậy nhưng Kempō đã vội ngăn lại,

- Mata, đã quên gia pháp rồi sao !

Nhà Yoshioka trước đây cũng đã từng xảy ra chuyện tương tự như thế này. Chuyện xảy ra với Kempō đời trước là Naokata, phụ thân của huynh đệ Naotsuna. Theo như ghi chép thì lúc bấy giờ Thái Cáp Toyotomi Hieyoshi cho vời Naokata vào thành Fushimi cho tỷ thí với Katō Kazue Nokami Kiyomasa. Kiyomasa là danh tướng một đời bên cạnh Hideyoshi, từng vào sinh ra tử lập biết bao chiến công. Trong lần xuất binh sang Triều Tiên, quân đội Hideyoshi gặp mãnh hổ tấn công thì Kiyomasa đã một mình giết hổ giải nguy. Nhưng nếu là Hideyoshi cho vời Naokata thì quả thật kỳ lạ. Ban đầu Hideyoshi chỉ xuất thân từ một anh lính trơn rồi lập được công trạng mà lên đến chức Thái Cáp, nắm thiên hạ trong tay nhưng cho đến lúc chết cũng chẳng hề tỏ vẻ hứng thú với giới kiếm khách, võ nghệ. Mà suốt đời cũng chẳng hề nhắc đến chữ võ nghệ. Như vậy hẳn là Hideyoshi không cho gọi Naokata mà chính là Kiyomasa đã cho gọi Kempō đời trước đến dinh thự Katō trong thành Fushimi.

- Hãy đấu với ta một hiệp.

Kiyomasa truyền rồi bước ra vườn.

Dĩ nhiên Kiyomasa cũng chẳng phải là người am hiểu binh pháp. Chẳng qua chỉ là chút tự tin vào kinh nghiệm chiến trường, từ năm mười mấy tuổi đã xông pha trận mạc chưa một lần trễ nải.

Nhưng khi vác mộc kiếm vào trận thì đã bị Kempō Naokata nhanh nhẹn đến sát bên mà đánh nhẹ vào tay.

- Lại lần nữa nào !

Đối với Kempō thì Kiyomasa là bậc quý nhân nên không dám bổ thẳng lên đầu nên mấy lần đấu lại đều chỉ chém nhẹ vào tay mà thôi.

- Ta đã thấy cái nghệ của nhà ngươi rồi. Để ta cho ngươi xem thế nào là thực chiến.
Koyomasa vận binh giáp đã chuẩn bị sẵn, đầu đội mũ trụ, tay chống trường thương uy phong lẫm liệt như tướng nhà trời.

- Yatt !!!

Kiyomasa thét lớn, Naokata thấy uy vũ mà hoảng sợ, không, chỉ là giả vờ hoảng sợ mà vứt mộc kiếm, bất giác phủ phục. Quả nhiên đúng là con người của Naokata. Cho dùng có thật là sợ uy dũng của Kiyomasa đi nữa nhưng nếu đấu thật thì Naokata cũng không thua. Nhưng nếu cứ gây phương hại cho lòng tự trọng của Kiyomasa thêm nữa thì một kẻ võ nghệ khó mà lường hết được, kết quả là nhà Yoshioka hẳn sẽ không yên ổn gì. Hẳn là Naokata đã thấy được điều này. Nhưng vì chuyện này mà thế gian vẫn rêu rao

- Quả nhiên là ngay cả Yoshioka cũng phải thua uy dũng của Kazue Nokami.
Kempō Naotsuna sau này mới căn dặn môn sinh

- Binh pháp võ nghệ không phải là cái nghệ nơi chiến trường nên các ngươi nhất quyết không được tỷ thí với những kẻ tự mãn về kinh nghiệm trận mạc.

Nếu nói về chuyện xông pha trận mạc trên lưng ngựa thì Bandan Uemon cũng không hề thua kém Katō Kiyomasa. Nhưng Naotsuna đã thấy rõ binh pháp võ nghệ và chuyện trận mạc là hai việc khác nhau, còn gì ngu ngốc hơn khi tranh hơn thua tại võ đường Yoshioka này, một họ vẫn chuyên bán võ nghệ để kiếm sống. Vì vậy mà Kempō đã cản Mata Ichirō lại. Vừa quan sát thái độ tôn đại của Uemon mà Kempō Naotsuna nghĩ đến chuyện khác

- Vậy thì binh pháp là cái gì ?

Naotsuna trong thời gian dài đã ôm ấp mối ngờ vực này.

Nếu chỉ là cái thuật đâm chém đối phương trên chiến trường thì người như Uemon cũng hơn hẳn bọn binh pháp giả làng nhàng. Mà cũng đúng như lời Uemon nói, cho dù có mài giũa kiếm pháp võ nghệ đến đâu đi nữa thì cũng không thể dùng để chiếm thành đoạt đất được. Như vậy thì binh pháp võ nghệ dùng để làm gì ?

Naotsuna đem mối ngờ này đến hỏi Bandan Uemon,

- Tại hạ cũng không rõ. Nhưng gần đây ở Edo có phái Yagyū-ryū tiếp thu “tâm thuật” của Thiền gia, hình như binh pháp võ nghệ là ngộ đạo, dùng làm phương tiện để khai ngộ tinh thần. Nhưng nếu như thế thì không cần cầm đao mà cạo đầu làm thầy tu thì có phải hay hơn không ?

- Có thể lắm.

Trong tận thâm tâm Kempō cũng đồng ý với điều này.

- Như vậy thì binh pháp của họ Yoshioka chẳng phải là ngộ đạo như phái Yagyū-ryū, mà cũng không phải là thuật chém giết nơi chiến trường như các phái khác. Võ nghệ phái Yoshioka-ryū chỉ là để bảo vệ gia tộc mà thôi.

Trong một thời gian dài Kempō suy nghĩ một cách sai lầm như vậy. Trong sinh hoạt thường nhật đã bắt đầu có những biểu hiện tiêu cực chính vì chuyện này.

Bốn

Mùa thu năm Keichō thứ mười, nhà Yoshioka nhận được thư thách đấu của kiếm khách ở Banshu là Shinmen Miyamoto Musashi.

- Shinmen !

Kempō hay tin bất giác thốt lên, rồi lại trầm ngâm một hồi

- Hắn là người như thế nào ?

Musashi không hề gặp trực tiếp người nào trong nhà Yoshioka mà chỉ đưa cho lão gác cổng một phong thư rồi bỏ đi.

- Hắn cao năm sáu thước bảy, tám thốn, gò má nhô ra, mép không râu, tròng mắt vàng như lòng trứng.

- Đúng là dị tướng. Thế khoảng bao nhiêu tuổi ?

- Chừng hăm mốt, hăm hai.

Như vậy là Kempō đã hiểu rõ hành động của Musashi. Hắn sợ rằng nếu xuất hiện trước mặt người nhà Yoshioka thì sẽ bị nhìn thấu tâm can, thói quen nên chỉ nói rằng mọi việc sẽ được quyết định ở địa điểm thách đấu. Tuổi hãy còn trẻ những đã không ngoan lọc lõi như người già. Theo như bức thư thì Yoshioka phải mang thư trả lời đến người quét cổng ở chùa Diệu Pháp (Myōhō Ji) núi Higashiyama. Nếu phái Yoshioka không đáp trả thì

- Chẳng những khắp kinh đô mà người trong thiên hạ đều biết sự hèn kém của Yoshioka.

Kempō hoảng hốt khi nghe đến họ Shinmen này là vì trong đời Kempō trước nhà Yoshioka cũng nhận được lời thách đấu từ kiếm khách mang cùng họ đến từ Banshu là Munisai. Trận ngự tiền tỷ võ diễn ra trước mặt Tướng Quân cuối cùng thời Muromachi là Ashikaga Yoshiaki, đấu ba hiệp thì Munisai đã thắng hai hiệp.

Nhà Yoshioka được gọi là lò luyện binh pháp, kiếm thuật của Tướng Quân Muromachi và được phong danh hiệu “Fusō Daiichi Heijutsu sha” (Phù Tang đệ nhất binh giả). Nhưng sau trận tỷ thí này, hình như Munsai đã được phong danh hiệu “Hinoshita Musō Hyōhō Jutsusha” (Nhật hạ vô song binh thuật giả), tức là binh pháp giả vô song dưới bầu trời và đi rêu rao quảng bá danh hiệu này.

Munisai không những tinh thông đao thuật kiếm pháp mà còn thạo cả lối đánh Jitte nhưng cuộc đời sau này ra sao thì ở kinh đô không nghe nói đến.

- Hay là Musashi này có họ hàng gì với Munisai ?

Kempō thầm nghĩ. Sau này mới biết rằng Musashi chính là con ruột của Munisai nhưng lúc bấy giờ vẫn chưa hay điều này. Kempō rất sợ cái họ Shimen này. Đối với nhà Yoshioka thì đây là họ mang đến nhiều điềm gở không gì bằng.

- Hãy điều tra chỗ ở của hắn.

Kempō chợt trở nên cẩn trọng nghiêm chỉnh như một người hoàn toàn khác. Đầu mối chỉ là một người quét cổng ở chùa Diệu Pháp như Musashi nói, khi cho bọn môn đệ đến dò la tin tức thì lại chẳng thu được điều gì quan trọng. Theo như lời người quét cổng thì một hôm có người cốt cách vạm vỡ như Musashi đến bảo,

- Nhà Yoshioka ở Nishno Tōin có bức thư muốn giao cho ngươi, hãy giữ hộ ta.
Nói rồi đưa cho hai đồng bạc rồi bỏ đi mất.

- Chỉ như thế thôi sao ?

Kempō thất vọng.

- Nhưng nếu là người tướng mạo dị thường như thế thì có vào kinh cũng dễ nhận ra thôi. Hãy tìm thêm đi.

Bọn môn đệ chia nhau ra tám hướng sục sạo khắp kinh thành nhưng rốt cuộc chẳng có kết quả gì. Hay là đối phương đã lẫn trốn đâu đó bên ngoài kinh.

Chính vì Kempō chưa hề trông thấy dung mạo của đối phương nên tưởng tượng ra một hình ảnh Musashi to lớn, bắt đầu bao trùm tâm can của mình. Thật là thất sách, chưa đấu mà ta đã trúng thuật của hắn mất rồi.

Đối với trận tỷ thí này thì chỉ có cách chấp nhận mà thôi. Chừng nào nhà Yoshioka còn mở lò luyện binh pháp cho thiên hạ thì không có cách nào khác ngoài việc chấp nhận.

Theo thủ tục, Kempō đem chuyện này bẩm lên sở ty đại, nhưng đột nhiên Itakura Iganokami lại hứng chí

- Trận đấu này sẽ được tổ chức trong vườn sở ty. Đích thân ta sẽ giám sát.
Hẳn là quan thị chính Itakura đã sanh tâm tò mò, hứng thú với võ sĩ giang hồ Musashi dị hình dị tướng và chưa rõ tông tích này. Vì vậy mà trận đấu này được tổ chức công khai, không như trận tỷ thí với Asayama Santoku lần trước đê hai bên tự quyết định mọi chuyện.
Kempō về nhà đem chuyện này thuật lại với Mata Ichirō,

- Tuy đối phương chỉ là một tay kiếm quê mùa nhưng đối với ta, đây lại là một trận đấu công khai. Này Mata.

Kempō lặng lẽ nói

- Trận này đích thân ta sẽ đấu.

- Huynh trưởng sao ?

Mata Ichirō nghe rồi buột miệng thốt lên

- Liệu có thắng được không ?

Kempō vẫn không hề thay đổi sắc mặt

- Có thể là thua. Nhưng nếu là ngươi thì thua chắc.

- Huynh trưởng, cho dù có là phụ tử huynh đệ đi nữa nhưng trong binh pháp tuyệt đối không có nhường nhịn. Giữa huynh và đệ thì ai hơn ai ?

- Ta cao hơn một bậc.

- A vậy thì mời huynh ra võ đường, đệ lãnh giáo một chiêu.

- Đâu cần gì phải động đến mộc kiếm mới phân định thắng thua chứ. Đêm nay ngươi hãy đến chỉ quán ở khu rừng nhà Isshiki thử xem. Nếu là ngươi thì bọn chim chóc chẳng thèm cất nửa lời.

- Thế là chuyện gì ?

Mata Ichirō đợi đêm đến liền cất bước đến khu phế tích nhà Isshiki. Vầng trăng khuyết đã treo lơ lửng trên đỉnh núi Higashiyama xa xa.

Dưới đám cỏ trong khu rừng, lũ côn trùng kêu râm ran dưới ánh trăng thu nhưng mỗi bước chân Mata Ichirō giẫm lên cỏ là tiếng côn trùng chung quanh lại im bặt. Hắn sờ soạng trong đêm rồi leo lên một tảng đá, ngồi xuống thu chân vào thế kiết già.

Bề ngoài thì phép chỉ quán trông không khác gì với tọa thiền nhưng đây vốn không phải là hành pháp của Thiền môn mà xuất phát từ các hành giả của Mật giáo (Phật giáo Mật tông) và phái Thiên thai. Mục đích của tọa thiền là làm cho mọi loạn tưởng tạp niệm quy về cái “không” thì ngược lại, chỉ quán làm cho mọi tưởng niệm thống nhất vào trong một niệm. Các phái võ nghệ trước đây chịu nhiều ảnh hưởng của Phật giáo Thiên thai, sau có phái Yagyū-ryū kết hợp với Thiền tông, dù chỉ quán làm phương pháp tập luyện tâm can.

Chẳng hạn, trong chỉ quán có phương pháp thủy quán.

Hành giả tập thủy quán ngồi nơi bờ sông đến mấy ngày, mấy tháng, nhìn dòng sông trôi đi mà thực quán kiếp nhân sinh cũng chẳng khác gì dòng sông kia. Đối với hành giả đạt đạo thì không cần nhìn thấy dòng sông, cho dù có nhắm mắt thì cũng có thể thấy được như đang đứng ở bờ sông. Nghe nói vào một thời vương triều xa xưa có hành giả ngồi trong phòng thực hành chỉ quán. Lúc ấy có người bên ngoài vô ý mở cánh cửa ra thì nước trong phòng cuồn cuộn tuôn ra suýt chết đuối. Dĩ nhiên đây chỉ là ảo giác nhưng người ta nói rằng nếu tu luyện đến một mức nào đó thì không chỉ đối với bản thân mà còn có thể kéo người khác vào ảo giác nữa.

Mata Ichirō ngồi chỉ quán đã lâu, khi trăng đã lên đến đỉnh đầu thì bất giác cảm thấy sau lưng có khí người.

- Này Mata.

Thì ra là Kempō.

- Chẳng phải là chim chốc đang ngủ sao.

Bóng đen cất tiếng cười. Mata Ichirō bỗng thấy máu chảy ngược, nổi xung lên. Từ trước đến nay hắn vẫn luôn kính trọng huynh trưởng của mình nhưng không hiếu sao trong giây phút này hắn hận Kempō đến xương tủy.

- Rút kiếm ra !

Mata Ichirō thét rồi nhảy xuống tảng đá, tuốt gươm vào thế thủ thượng đoạn như chực bổ xuống đầu Kempō.

- Thắng thua trong binh pháp chẳng qua là do kỹ thuật kiếm pháp quyết định. Ngày xưa huynh luôn bảo rằng hãy xông vào huynh như muốn chém. Vậy thì hôm nay ta sẽ thực hiện điều đó ở đây !

- Được.

Bóng đen của Kempō khẽ động đậy. Có tiếng tuốt gươm ra khỏi vở rồi ánh thép lóe lên dưới trăng. Rồi mũi kiếm từ từ hạ dần xuống dưới, dừng lại ở thế hạ đoạn.

- Sao không xông lên.

- Ta, ta thua rồi.

Mata Ichirō định dò xét hơi thở của Kempō nhưng không hiểu vì sao, mỗi lúc hắn lại thấy khó thở hơn. Kết cục hóa ra chính hô hấp của hắn đang loạn, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

- Huynh, huynh trưởng, đây là cái gì ?

Lúc đó lũ chim bỗng nháo loạn, cất tiếng kêu như xé nát màn đêm rồi bay tứ tán. Thình lình Kempō nhảy lùi ra sau.

- Huynh trưởng !

- Đừng ồn ào. Bây giờ thì ta có thể chém chết ngươi như trở bàn tay. Ngươi đã hiểu cốt lõi của binh pháp chưa?

Binh pháp võ nghệ, nếu giỏi quyền cước kỹ thuật thôi thì chưa đủ. Để hạ được đối thủ thì còn cần một thứ quan trọng hơn cả kỹ thuật nữa.

- Là, là cái gì ?

- Khí.

Kempō dịu giọng, tức thời lũ chim không còn xao động nữa mà toàn thân Mata Ichirō cũng cảm thấy như được buông lỏng. Thật là kỳ quái.

- Theo ta thấy thì kỹ thuật nhà ngươi có phần hơn ta nhưng xét về khí thì chẳng thể nào bì được. Chẳng phải là ngươi không thể nào làm lũ chim thức giấc được đó sao. Như thế thì tuyệt đối không thể thắng được Musashi. Bây giờ ta đã biết được một điều về hắn. Nghe lão gác cổng Yobei kể lại thì khi đến gần Musashi, toàn thân lão run cầm cập mà chẳng thể cất nổi tiếng. Hẳn là kẻ đó lúc mới sinh ra đã được trời phú cho cái khí như loài mãnh hổ.

Năm

Dinh thự sở ty đại được xây tiếp giáp với thành Nijō ở mặt Tây Bắc, phía đông thư các là Hakushu.

Quan thị chính Iganokami Katsushige ngồi ở một góc hiên quan sát trận đấu. Kempō ngồi trên một cái ghế nhỏ phía Tây, bên cạnh là tên gia nhân Nishino Kanzaemon đang mang ba loại mộc kiếm dài ngắn khác nhau.

Ba võ sĩ của sở ty đại tháp tùng Musashi cùng một gia thần của Iganokami đến Hakushu hơi muộn so với giờ khắc quy định. Gia thần Iganokami phủ phục trước quan thị chính

- Đây là Shinmen Miyamoto Musashi, kiếm khách giang hồ xứ Banshu.

- Hừm.

Iganokami nhìn một chặp rồi đứng lên xưng danh, nói rõ nhiệm vụ giám sát trận đấu.

- Hai bên đấu một lần, cho dù thắng thua cũng không được mang hận về sau.
Musashi lặng lẽ cuối đầu. Hẳn là tiếc lời với Kempō chăng.

Thân thể Musashi cao lớn dị thường, mái tóc hơi đỏ không buộc lại mà để rối tung xõa xuống lưng.

- Xin ngài hãy chuẩn bị.

Võ sĩ của sở ty đại nhắc nhở. Musashi mượn gàu nước vấy ướt chân rồi xiết chặt dây buộc dép rơm. Sau đó lấy trong túi ra một sợi dây buộc chặt tay áo. Cuối cùng Musashi vuốt tóc ra sau, chậm rãi buộc dải băng màu cam quanh đầu, dùng đoản kiếm cắt bỏ phần tóc xõa rồi tra vào bao. Nghe nói sau này Musashi không hề búi tóc mà cứ để mọc dài tự nhiên, thời trai trẻ tóc dài đến thắt lưng. Suốt đời chưa hề cầm lược mà cũng không vào bồn tắm bao giờ. Hẳn là Musashi ưa thích lối sống tự nhiên không ràng buộc chăng.

Kempō nhận lấy dải băng trắng từ gia thần rồi quấn quanh đầu. Không có ghi chép gì về phục trang của hai bên nhưng chỉ biết rằng màu dải băng buộc đầu của hai người là khác nhau.

Musashi vác thanh mộc kiếm gỗ dài bốn thước sồi đứng ở đằng Đông. Kempō nhìn rồi nhặt lấy thanh mộc kiếm dài đặt bên cạnh Nishino Kanzaemon, lặng lẽ tiến ra.

- Tại hạ là Yoshioka Kempō.

Musashi cúi đầu nín thinh.

Khoảng cách giữa hai người là mười gian (hơn mười tám mét).

Kempō thủ thế Seigan, giữ mộc kiếm trước mặt. Đồng thời Musashi cũng đưa kiếm về một bên vai ở thế Hassō.

- Yatt !!

Thật là một tiếng thét Kiai mãnh liệt, không ai nghĩ là con người lại có thể phát ra âm thanh này. Cùng với tiếng Kiai, dáng vẻ Musashi cũng vô cùng kỳ lạ. Đầu hơi nghiêng về một bên, cặp mắt nửa nhắm nửa mở. Thói quen nửa nhắm nửa mở này theo Musashi suốt đời mỗi khi cầm kiếm. Toàn thân Musashi phát ra một sát khí dữ dội như nuốt chửng Kempō. Kempō chưa từng gặp một binh pháp giả nào có sát khí dữ dội như thế này, tự nhiên cảm thấy hoa mắt, tứ chi lơi lỏng. Musashi trông thấy, biết là thời khắc đã đến liền đạp đất nhảy tới.

Kempō cũng đạp đất xông lên.

Trong sát na, khoảng cách mười gian giữa hai người đã rút ngắn trong tiếng chân chạy. Khi hai người chạm mặt nhau thì hai thanh mộc kiếm đã động thủ, mắt thường không sao nhìn thấy được.

Iganokami nhoài người ra, chăm chú nhìn rồi gõ ván

- Đủ rồi. Cả hai thu gươm lại !

- Aiya.

Musashi hướng đến quan giám sát. Lúc này cả Kempō lẫn Iganokami lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của Musashi.

- Tại hạ đã thắng.

Iganokami không đáp, hết nhìn Musashi rồi quay sang Kempō.

- Lúc đó cả hai thanh mộc kiếm đều dừng lại trên đầu hai người. Ra chiêu cùng lúc, như vậy là hòa. Ngươi có phục không ?

- Tại hạ không phục. Tại hạ đã thắng, chứng cớ là dải băng buộc đầu của Kempō đại hiệp kìa.

Quả nhiên trên dải băng trắng của Kempō, một vệt máu đã loang ra.

- Không, xuất thủ cùng lúc. Mắt ta không có nhầm đâu. Musashi, hãy cho ta xem dải băng của nhà ngươi.

Mọi con mắt đổ dồn về phía dải băng màu cam của Musashi, ai ai cũng nghĩ rằng đã có máu thấm ra nhưng vì đồng màu nên cũng không dám chắc.

- Tại hạ từ chối.

Kết cuộc, Musashi cũng không chịu cởi dải băng ra.

Vào cuối đời, mỗi khi kể lại kiếm lịch của mình Musashi đều có nhắc

- Ta đã từng thắng Yoshioka.

Mà sự thật, nếu là trận đấu bằng kiếm thật thì có lẽ Musashi đã thắng, nhưng đây chỉ là “trận đấu tập” như lời quan thị chính nên phải dừng tay khi mộc kiếm chỉ còn cách đầu đối phương trong gang tấc. Vì thế mà kết quả chịu nhiều ảnh hưởng từ phán quyết của quan giám sát. Mà điều quan trọng là Iganokami Katsushige chẳng hề biết võ công mà vốn là một tăng lữ, sau được Ieyasu nhìn nhận tài năng mà cất nhắc lên hàng quan lại. Nếu đứng về phía nhà Yoshioka, lò luyện binh pháp của kinh đô thì quan thị chính xử trí như thế cũng là điều đương nhiên.

Như vậy trận quyết đấu giữa Musashi và họ Yoshioka đến đây là kết thúc. Nhưng sau khi Musashi mất thì dưỡng tử Miyamoto Iori có viết trên văn bia rằng Musashi chạm trán Yoshioka đến ba lần. Trận đầu tiên là đấu ở cánh đồng Rendai bên ngoài Kyōto với “thủ lãnh” nhà Yoshioka là Seijurō, Seijurō chết tại trận. Trận đấu thứ hai là với Yoshioka Denshichirō, đối phương cũng chết ngay tại chỗ. Trận thứ ba, Yoshioka Mata Shichirō dẫn theo nhiều môn đệ vây đánh Musashi dưới gốc tùng Sagarimatsu ở Ichijōji nhưng cũng không thành.

Nhưng dựa theo tài liệu ghi chép phía bên Yoshioka thì không thấy ba người có tên như trên đâu cả. Vả lại đương chủ Kempō cùng Mata Ichirō vẫn sống đến già, hưởng đủ mệnh trời. Như vậy, ai đúng ai sai thì cho đến ngày nay cũng không rõ, mà cũng chẳng phải là chuyện quan trọng để điều tra chi li. Nhưng theo như Miyamoto Iori viết trên bia mộ rằng đương chủ Yoshioka vì thua Musashi mà vứt bỏ binh thuật, xuống tóc đi tu. Điều này cũng không đúng. Vì lò luyện binh pháp Yoshioka vẫn tiếp tục đến mười năm sau.

Mùa hè năm Keichō thứ mười chín, trong cung có tổ chức buổi lễ nhạc Sarugaku công khai cho toàn dân đến xem. Hôm đó, không chỉ dân chúng trong kinh mà cả bách tính những vùng lân cận cũng kéo về tụ tập. Sở ty đại cũng cử ra nhiều vệ sĩ giữ gìn trật tự. Trong đám bách tính có tên môn nhân của Yoshioka là Seijirō Shigekata vốn có tư thù từ trước với Tadamiya Goemon là lính cận vệ đang canh giữ đám đông. Hôm đó hắn không mang kiếm nhưng lẻn ra ngoài, giấu đoản đao vào người rồi quay trở lại chém chết Goemon. Cả hội trường náo loạn cả lên, bọn xem hát nhốn nháo chưa biết chạy đi đâu thì sở ty đại đã cho nhiều lính mang giáo mác, gậy gộc ra chặn lại. Trong nháy mắt mà Seijirō đã chém chết sáu, bảy người, làm bị thương mười bốn, mười lăm người nhưng rồi cũng bị gia thần của Iganokami Katsushige là Tada Chubei dùng trường đao chém chết. Vì chuyện lộn xộn này mà sở ty đại ra lệnh đóng cửa võ đường Yoshioka, huynh đệ Kempō dẫn theo môn nhân đến tá túc ở nhà Mishuku Echizen Nokami Naganori. Như vậy chuyện nhà Yoshioka mất thế không liên quan gì đến Musashi cả.

Huynh đệ Kempō sau trận mùa hè ở Osaka mới trở về kinh, công phu thêm kỹ thuật nhuộm vải học được từ Lý Tam Quan lúc trước rồi mở hiệu nhuộm ở Nishino Tōin. Dân gian vẫn gọi màu lam là màu nhuộm Yoshioka, cửa hiệu của họ này hình như làm ăn rất phát đạt.

Sau này, vào những năm KanEi thời Edo, trong quyển sách “Mado no Susami” có chép lại câu chuyện về họ Yoshioka như sau.

Xứ Mimasaka có hai võ sĩ tự mãn binh pháp võ nghệ, gia thần của chúa Mori Nagatsugu mười tám vạn hộc, chúng lên kinh đêm đêm rình ở đầu đường chém người qua lại, gọi là “thử kiếm”, “luyện võ”. Một đêm nọ, hai kẻ chia nhau ra nấp trên đường, đợi người qua lại như mọi khi. Chặp sau có một lão nhân đầu trọc đội khăn, ăn vận như thương nhân ẩn cư rảo bước đi tới. Đầu tiên, một kẻ thét lớn rồi nhảy ra chém từ phía sau nhưng lão nhân chỉ khẽ huơ tay như đuổi ruồi, gạt lưỡi gươm ra rồi đi tiếp.

Tên còn lại đang nấp ở chỗ khác đợi lão nhân đến gần toan xông ra chém,

- Chờ đã.

Lão nhân nói rồi cởi dép dắt vào thắt lưng, vén áo

- Nào.

Lão ẩn cư rút quạt ra thủ thế. Tên chém người cứ dấn tới dấn tới toan chém nhưng mấy lần như thế lão nhân cứ dùng quạt gõ lên sóng kiếm mà rằng,

- Chưa được, chưa được.
Rồi hắn lãnh ngay một đòn Atemi lăn quay ra đất. Tên còn lại chạy đến, hoảng hốt vứt gươm.

- Chẳng hay lão là cao nhân phương nào?

- Là Kempō.

Lão ẩn cư chẳng thèm ngoảnh mặt lại, đáp rồi vừa hát vừa rảo bước đi.

Chuyện này xảy ra khi Musashi lấy hiệu là Niten đang sống những ngày cuối đời ở thành Kumamoto xứ Higo.

Hết
Kiếm khách kinh đô [Truyện ngắn] Reviewed by Manga Vagabond on 5/14/2012 Rating: 5
3 Chém
avatar

rất hay, nhưng sao chả thấy comment nào chém gió :D chắc dài quá đa số lười đọc!

Trả lời
avatar

Các bạn ấy ngại đọc chữ đó mà. Cũng nội dung này nhưng nếu vẽ thành truyện tranh thì...

Trả lời

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.