[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 70: Tiếng muỗi đêm hè - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 70: Tiếng muỗi đêm hè

Mỗi ngày theo thông lệ, điểm tâm xong, Tadatoshi thường ra đại sảnh hỏi han mọi việc xảy ra trong lãnh địa, duyệt phê những tờ trình của thuộc cấp rồi vào thư phòng đọc sách hoặc cùng với các tham vấn luận bàn về tư tưởng của Nho gia, buổi chiều tập luyện ở thao trường; đến tối rảnh rỗi, đàm luận võ nghệ với các thuộc cấp thân cận cùng trang lứa.

Tadatoshi còn trẻ, tính tình khoáng đạt, nên trong những cuộc mạn đàm như vậy, không khí bên khay trà hay chiếu rượu thường cởi mở, tự nhiên. Ông mặc áo mỏng bằng vải gai, hàn huyên cùng thuộc cấp thật thoải mái.

- Này Okatani, nghe nói ngươi giỏi về môn trường thương, không mấy ai địch nổi, đúng chăng ?

- Bẩm, quả vậy !

Thấy lời đáp ra vẻ đắc ý, không tỏ chút khiêm nhường nào, Tadatoshi mỉm cười:

- Ngươi tự tin lắm nhỉ !

- Bẩm thiếu gia, cho đến nay chưa ai qua mặt được tiểu nhân thì hà tất phải chối cãi làm gì ?

Tadatoshi gật đầu:

- Ừ phải, để đấy. Có ngày ta sẽ thử tài cho ngươi biết.

- Xin đa tạ. Tiểu nhân mong ngày ấy sớm đến.

- Nếu ngày ấy không đến thì may cho ngươi lắm đấy !

Mọi người ha hả cười. Okatani lại nói:

- Thiếu gia chắc đã nghe câu đồng dao trẻ con hát ngoài phố ?

- Chưa, câu gì thế ?

- Câu hát ngụ ý ca tụng tiểu nhân.

- Vậy hả ? Đọc ta nghe thử.

Sử thương nhiều kẻ
Năng luyện ắt tinh
Vạn người khôn địch
Thương Okatani Goroji.

Nghe đọc vừa dứt, Tadatoshi đập tay vào đùi cười sằng sặc:

- Hay lắm ! Khéo lắm ! Nhưng ai đã sửa câu ấy thế ?

- Sửa ? Bẩm có ai sửa đâu ? Câu ấy do người nhà tiểu nhân nghe được rồi về thuật lại đấy chứ !

Tadatoshi vẫn không nín được cười. Lát sau mới lập nghiêm, bảo thuộc hạ:

- Câu này trong một truyện về đời Hậu Hán, dân gian đặt ra để ca ngợi Hàn Lý Thanh, một võ tướng vô địch trường thương đương thời chứ đâu phải tên ngươi.

- Vậy tiểu nhân không rõ, xin thiếu gia tha tội.

- Ta cũng đoán không phải chính ngươi sửa mà là một kẻ nào đó đặt ra để phỉnh ngươi mà thôi. Nhưng nên thận trọng, tự tin là một đức tính, nhưng tự mãn thì không.

Đoạn quay nhìn xung quanh, Tadatoshi hỏi:

- Trong các bằng hữu đây, có bao nhiêu người chuyên về trường thương, bao nhiêu chuyên về kiếm thuật ?

Bảy người thì năm người cúi đầu đáp sở trường về thương pháp, chỉ có hai chuyên về kiếm thuật.

- Trường thương lợi gì mà nhiều người học thế ?

- Thưa đó là võ khí có nhiều ưu điểm lúc lâm trận. Nó dài nên chiếm lợi thế hơn kiếm, miễn đừng dài quá khó sử dụng. Thương dùng đâm, chém, đỡ gạt được cả. Khi chẳng may thất bại, có thể bỏ thương dùng kiếm, còn nếu chỉ dùng kiếm, không may kiếm gãy, sinh mạng coi như trứng để đầu đẳng. Như vậy, kiếm bổ túc cho thương ...

- Không hẳn thế ! - Một kiếm sĩ vội vàng lên tiếng phản đối - Sự nghiệp của chúng ta không phải chỉ giới hạn trong những trận chiến ở sa trường. Huống chi kiếm là linh hồn của kiếm sĩ. Kiếm học giúp ta giữ tâm đoan chính trong khi đi tìm tinh hoa của kỹ thuật, và đó mới là căn bản của mọi sự học tập. Nếu giữ được cái tâm cho ngay thì với võ khí gì, dù cả với hỏa khí nữa, ta cũng không phạm vào những lỗi lầm ngu xuẩn và vô luân. Cho nên kiếm đạo có những áp dụng rất phổ quát ...

Tadatoshi cắt ngang:

- Quan niệm này ta đã nghe ở đâu rồi.

- Thưa đó là quan niệm của tiểu nhân và cũng có thể tất cả những ai lưu tâm đến kiếm đạo.

- Như những ai ?

- Như Koetsu tiên sinh và một danh kiếm đương thời Kojiro. Cả hai đều khẳng định như vậy.

Nhắc đến tên Kojiro, Tadatoshi mới sực nhớ ra chưa quyết định dứt khoát có nên gọi hắn vào để thử tài không. Mặc dầu đã được Sado đề bạt qua trung gian của Kakubei, Tadatoshi thực ra vẫn chưa rõ sở học cùng tài năng Kojiro. Với tuổi ấy, xét lương bổng chỉ cần hơn ngàn gia. lúa mỗi năm cũng đủ.
Nhưng vấn đề không phải ở đấy. Vấn đề, như lời thân phụ Tadatoshi đã nói, chính là xét kỹ người trước khi dùng và khi đã dùng rồi thì đãi ngộ trọng hậu. Xét người kỹ không những về tài năng mà còn cả về khuynh hướng đạo đức nữa. Nếu họ không hòa đồng được với chính sách chung của tộc đảng thì cũng vô ích. Ông đã nói: “Lãnh địa này ví như một tòa lâu đài được xây cất bởi nhiều phiến đá. Nếu phiến đá nào không đẽo gọt được để có thể cùng ghép chung vào các phiến đá khác, tạo nên bức tường thành vững chắc chống đỡ cho lâu đài khỏi đổ, thì phiến đá ấy dù có tốt đẹp hay to lớn đến đâu cũng bằng vô dụng. Ở trên núi, ở đồng hoang, thiếu gì những phiến đá như thế bị bỏ lại”. Xét khía cạnh này, Kojiro có một ưu điểm. Gã còn trẻ, có thể đẽo gọt để trở thành phiến đá tốt chống đỡ lâu đài họ Hosokawa.

Tadatoshi lại nghĩ đến kẻ kia, người kiếm sĩ tên Miyamoto Musashi đã không may để vuột mất. Nếu những điều Sado tham vấn nói là đúng thì kiếm sĩ ấy quả là người dùng được. Tiếc thay ! Chẳng biết bây giờ hắn lưu lạc phương nào ? Nhưng thật khó mà đánh giá. Tài năng cả hai chỉ căn cứ vào những lời đồn đại, có gì chính xác đâu. Xét gia thế, Kojiro được hai lợi điểm: hắn sinh trưởng tại Suo, lại là môn đệ của Jisai, một danh kiếm mà tài năng ai cũng phải kính phục, tất nhiên sở học vững vàng hơn Miyamoto Musashi, xuất thân từ một gia đình kiếm sĩ tầm thường ở thôn Mimasaka cô lậu và không có căn bản vững chắc về kiếm học.

Bèn quay sang tả hữu, hỏi:

- Các ngươi có ai biết Miyamoto Musashi không ?

- Phải chăng thiếu gia muốn nói đến Miyamoto Musashi ở Miyamoto, đất Harina ? Một Ronin cách đây non bốn năm đã giao tranh với Phái Yoshioka ?

- Ta không rõ lắm nhưng đại cương hình như thế.

Mọi người nhìn nhau không hiểu rõ ý chủ soái nên ngài ngại chưa đáp.

- Có chuyện gì ? Các ngươi định giấu ta chăng ?

- Xin tha lỗi. Về Miyamoto Musashi, bọn tiểu nhân nhận được nhiều tin tức trái ngược, nhưng tựu trung chẳng ai biết diện mạo hắn ra sao mà tin tức cũng không có gì làm bằng chứng nên chưa dám mạo muội.

- Thì ta cũng thế. Nghe nói hắn là một kiếm sĩ dũng mãnh, lại có lòng cứu khốn phò nguy, giúp dân khai hoang nên được mến chuộng lắm phải không ?

- Chuyện đó thì bọn tiểu nhân không biết, nhưng hình như hắn là người rất tàn ác. Khi còn ở Miyamoto, nơi sinh quán, hắn giết người không gớm tay. Lúc giao tranh với Phái Yoshioka, hắn đã nhẫn tâm chặt đầu cả một đứa trẻ mới tuổi.

Tadatoshi chau mày:

- Thật thế ư ?

- Và ngay bây giờ đây, ở Edo này, cũng có yết thị gọi đích danh hắn ra đối chất với một lão phụ cùng làng về một chuyện điếm nhục gì đó, hình như cướp đoạt vị hôn thê của con trai bà và phá hoại danh dự gia tộc bà thì phải.

- Bảng yết đã lâu chưa ?

- Bẩm cũng mới vài tháng.

- Thế hắn có ra mặt không ?

- Không ! Không thấy động tĩnh gì. Có thể hắn không biết và cũng có thể hắn trốn luôn. Người ta nói trong những trường hợp kém thế, hắn thường lủi mất. Đã mấy lần xảy ra như vậy, nhất là trong lần giao tranh với Yoshioka, sau cùng hắn cũng bỏ chạy, ẩn trốn trên núi mãi về sau mới lộ diện.

Tadatoshi nét mặt đăm chiêu. Những tin tức ông vừa được thuộc hạ cho biết thật khác xa với những tin tức của Sado thuật lại về vị anh hùng khẩn hoang mà nông dân vùng Hotengahara hàng ngày thờ phụng. Hình ảnh người kiếm sĩ ông ngưỡng mộ mờ dần, thay vào đó là mối nghi hoặc mỗi lúc một lớn.

Tadatoshi cáo mệt đứng lên lui vào hậu thất. Là người không chịu chấp nhận những điều chưa rõ rệt, Tadatoshi tự nhủ “Con người đó có thể là một kỳ nhân. Ta sẽ tìm hiểu hắn kỹ hơn”.

Hôm sau, ở thư phòng ra, gặp Sado, Tadatoshi không ngần ngại kể lại những tin tức mới biết và yêu cầu ông đặc biệt lưu tâm, nếu có gặp Musashi thì tìm cách dẫn hắn vào dinh ngay. “Vãn sinh muốn biết mặt hắn thế nào và nói chuyện với hắn một lúc”.

Đến chiều, ở thao trường, Kakubei lại nhắc tới Kojiro. Đặt mũi tên trên dây cung, Tadatoshi nói:

- Ờ, ta quên khuấy đi mất. Cứ dẫn hắn lại đây, lúc nào cũng được. Còn chuyện thu nạp hay không thì sau sẽ xét.


oo
Ngồi trong phòng riêng nhà Kakubei, Kojiro rút “cây sào phơi” ra ngắm nghía. Suy đi tính lại, hắn đổi ý không muốn sửa thanh kiếm ấy nữa. Nó tuy dài quá thật, nhưng dùng đã quen, đối với người khác có lẽ gặp khó khăn nhưng trong tay hắn lại là một võ khí cực kỳ lợi hại. Nên hắn đã sai người đến xưởng mài kiếm lấy về.

Dĩ nhiên kiếm vẫn còn nguyên hình cũ, nhưng rút ra khỏi bao mới thấy khác rõ rệt. Từ màu xanh đen, lưỡi kiếm bây giờ sáng loáng, nhuyễn, mịn như gương. Các đốm nhỏ rỉ sét bằng mũi kim đã biết đi hết và hình vẽ sóng gợn dọc theo chiều dài lưỡi kiếm hiện lên, rõ nét như cắt. Ánh thép bóng ngời toa? hào quang, tưởng như mang theo trong lòng nó bao chiến công hiển hách của hàng thế kỷ trước. Toàn bộ lưỡi kiếm rực rỡ tựa tia nắng mai khiến Kojiro không khỏi thốt lên một tiếng “Ồ” ngạc nhiên thích thú.

Càng nhìn lâu, hắn càng đắc ý.

“Ta có cảm tưởng như mới được trông thấy nó lần đầu. Khác trước quá !”. hắn đứng lên múa thử vài chiêu. Không ! Vẫn là lưỡi kiếm đó. Sự khác lạ có chăng chỉ ở bên ngoài, và lần này xoay trở thanh kiếm trong lòng bàn tay, hắn lại có cảm tưởng như vừa được hội ngộ với cố nhân, vừa được nắm một bàn tay quen thuộc.

Tra kiếm vào bao, nghe tiếng “cắc” khô và gọn, Kojiro gật gù: “Được lắm!”, rồi vỗ nhẹ vào bao kiếm, hắn thấy dậy lên trong lòng một niềm tin tưởng vô biên vào người bạn chí thân ấy.

Mải thử kiếm, Kojiro không để ý và cũng không ngờ có một bóng người đứng ở cổng từ bao giờ nhìn hắn qua khung cửa sổ mở.

- Kojiro

- Ồ, Honiden lão bá ! Đến từ bao giờ, sao không lên tiếng ?

Tiếng cười khe khẽ qua cái miệng móm:

- Đến từ lâu. Đại hiệp luyện võ chăng ?

- Không, vãn bối thử kiếm. Thanh kiếm mới đưa người ta sửa lại. Mời lão bá vào trong này.

Nhà Kakubei ở trên cao, tại một nơi được gọi là đồi Lãm Nguyệt, nhở cảnh trí khoảng khoát, từ lưng chừng đồi đã có thể ngắm trăng một cách dễ dàng ngay từ khi trăng mới tỏ. Phòng Kojiro ở trông ra vịnh đằng xa. Những đêm trăng sáng, mây với nước cùng màu, mặt biển đẫm ánh trăng lung linh mờ ảo không phân biệt được đâu là trời đâu là nước, đẹp lạ lùng. Nhưng Kojiro không bao giờ để ý.

Cụ Osugi rửa chân xong, bước vào nhà, ngó quanh quẩn:

- Chà ! Đại hiệp có căn phòng mát mẻ quá ! Không sợ đâm lười ra ư ?

Kojiro mỉm cười cải chính:

- Nhà này của Kakubei, vãn bỗi chỉ ở nhờ. Vả chăng, vãn bối đâu phải là Matahachi !

Cụ Osugi không nhận ra lời nói chọc, hay có nhận ra cũng vờ như không biết.
Bà cúi tìm trong thắt lưng một mảnh giấy đưa cho Kojiro rồi nói:

- Chả có gì làm quà, có bài kệ hiếu tử để đại hiệp đọc những lúc nhàn rỗi. Ta chép một ngàn bài cơ đấy !

- Một ngàn bài ! Nhiều thế ?

Kojiro cầm tờ giấy liếc qua đoạn đầu:

Trên mọi nẻo đường đời
Vạn sự do nhân duyên
Nhân chính là hạt giống
Duyên xúc tác môi sinh
Nhìn vào thân chúng ta
Duyên chính là cha mẹ
Khổ nhọc thuở sinh ra
Dưỡng nuôi từ tấm bé.
...

Hắn đặt tờ giấy xuống:

- Hay lắm, cảm ơn lão bá, để rồi vãn sinh sẽ xem sau.

- Quạ còn biêt tha mồi mớm cho mẹ, vượn biết săn sóc cho già, con người mà không có lòng hiếu thì thua cả loài cầm thú. Ta thấy bây giờ lòng người đen bạc, tình cha con, nghĩa vợ chồng hỏng cả, nên bỏ công chép bài kệ này phổ biến. Đại hiệp thấy ai muốn có kệ tụng thì cho ta biết, ta mang đến.

Kojiro quay đi giấu nụ cười thầm và hỏi sang chuyện khác:

- Tấm giấy cáo thị vãn sinh viết cho lão bá, lão bá đã cho người đem dán khắp nơi chưa ?

- Lâu rồi, nhưng chẳng thấy kết quả gì. Nó vẫn trốn chui trốn nhủi ở đâu chứ có ra mặt đâu.

Đoạn hạ thấp giọng:

- Này, khi đến đây, ta thấy có một người khả nghi lắm. Gã cũng mặc rách rưới kiểu kiếm sĩ lang bạt như thằng Musashi, nhưng không phải nó. Thấy ta, gã nhìn một lúc rồi lủi vào bờ giậu mất.

Kojiro nhíu mày:

- Ai vậy kìa ?

- Gã này đã đứng tuổi. Đại hiệp nên cẩn thận.

Kojiro gật đầu cám ơn, gọi người nhà mang dưa ra đãi khách. Cả hai vừa ăn dưa vừa chuyện vãn. Cụ Osugi than thở đã lâu lắm, có đến mấy năm nay chẳng gặp mặt con, tuổi già càng ngày càng yếu nên mọi việc đều trông cậy cả vào Kojiro chứ chẳng mong gì ở thằng Matahachi. Bà vừa nói vừa khóc.
Chán ngấy vì đã nghe chuyện gia đình bà nhiều lần, lại không hiểu kẻ nào theo dõi mình nên trong lòng băn khoăn nên trong, Kojiro chỉ đưa đà cho có lệ. Câu chuyện trở thành nhạt nhẽo. Ngoài kia trăng đã lên, lấp ló ngọn cây. Thấy không tiện ngồi thêm, cụ Osugi đứng dậy cáo biệt.

Tiễn khách ra cổng xong trở vào, Kojiro khoanh tay gối đầu nằm ngửa trên chiếu, mắt xa vắng. Đèn chưa thắp, muỗi bay vo ve hắn cũng mặc kệ. Qua khung cửa sổ mở, ánh trăng chênh chếch chiếu vào in bóng những ngọn cây rung động lên vách.

Chiều xuống đã lâu mà Kakubei chưa về. “Chắc đêm nay hắn phải ở lại trong dinh”, Kojiro nghĩ thầm rồi dần dần thiếp đi trong tiếng muỗi cùng những tiếng côn trùng ri rỉ quanh hè.

Dưới chân đồi, một bóng đen vừa nhảy qua hàng giậu. Đêm khuya, trăng lơ lửng giữa trời, vằng vặc. Lẩn trong những lùm cây thấp, bóng đen phủ phục, chờ đợi. Rồi như một con ếch, gã bò vào, nhích từng bước, từng bước, sau mỗi bước lại dừng lại nghe ngóng.

Kojiro vẫn ngủ say, tiếng ngáy đều đều khiến bóng đen vững dạ. Gã đưa lưỡi kiếm luồn qua khe cửa, nhẹ nhàng đẩy sang bên. Khung cửa lùa mở hé, êm như ru, bóng đen bò vào, mất hút trong căn phòng tối.

Tiếng ngáy thưa dần, có tiến sột soạt của người vừa trở mình. Bên ngoài, ánh trăng vẫn chan hòa đổ trên những lá trà đen cứng như phủ lên đó một lớp bạc lỏng.

Yên lặng kéo dài chẳng biết bao lâu, một khắc hay mười khắc ? Ý niệm về thời gian mất hết. Chợt tiếng thét như xé toang màn đêm yên tĩnh và sau đó là tiếng mũi kiếm cắm phập xuống chiếu ngay chính giữa chỗ Kojiro nằm. Một bóng người vọt ra ngoài cửa sổ. Tiếp liền đó, Kojiro, tay trái còn giữ bao kiếm, tay phải trỏ mũi “cây sào phơi” vào cổ họng bóng đen đứng thở hổn hển.

- Ngươi là ai ?

Giọng Kojiro hết sức bình tĩnh. Như bức tượng đá, hắn không tỏ vẻ gì ngái ngủ hoặc bị khích động sau cuộc tập kích. Bóng đen vẫn đứng yên không đáp.

- Nói ngay ! Ngươi là ai ? Tên gì ?

- Ta thất bại thì ngươi giết ta đi, cần gì hỏi danh tính. Nhưng báo cho ngươi biết phái Obata sẽ không để ngươi yên.

Kojiro cười nhạt. Thì ra tên này thuộc phái Obata đến để trả thù cho đồng bọn bị hắn giết tại bờ sông Sumida đây ! Một cái xoay tay nhẹ. Lưỡi kiếm loáng lên như lằn chớp dưới ánh trăng. Tiếng rú tắt nghẹn trong cổ họng và một thây người đổ xuống trước nụ cười thỏa mãn chưa tắt của Kojiro.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 70: Tiếng muỗi đêm hè Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.