[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 74: Một cuộc dàn sếp - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 74: Một cuộc dàn sếp

Đến chân đồi Akagi, đêm đã sang canh. Shinzo và Musashi xuống ngựa dắt theo đường nhỏ quanh co giữa hai hàng trúc cao tới một cổng đá lớn.
Xa xa, vẳng tiếng sáo đưa lại, nghẹn ngào. Âm vang nức nở như khơi dậy trong lòng Musashi một nỗi cảm hoài man mác. Shinzo đẩy cổng bước vào, nói:


- Đây là đường tắt. Tại hạ dẫn đại hiệp theo đường này thật không phải, nhưng nếu đi đường chính thì quá lâu, sợ các vị khách chờ ...

- Có hề gì, các hạ đừng để tâm.

Quanh co một hồi nữa, bỗng thấy ánh đèn thấp thoáng, rồi hai thanh niên cầm thương tiến đến. Khi nhận ra Shinzo, cả hai đều cúi đầu chào. Shinzo hỏi:

- Lão nhân gia đã đi nghỉ hay còn ở đại sảnh ?

- Thưa còn ở đại sảnh.

Shinzo trao cương ngựa cho một thanh niên dẫn đi và bảo người kia cầm đèn soi đường đi trước.

Musashi không biết rõ gia thế Shinzo nhưng xét cung cách đối xử của gia nhân thì gã tất phải thuộc một tộc có danh vọng trong vùng. Chẳng hiểu trường hợp nào thân phụ gã lại quen với người đã biết hắn từ khi còn ở Miyamoto ! Bỗng nhiên Musashi sực nhớ và mười phần đoán được tám chín người đó là ai rồi.

Đường lên đại sảnh quanh co ngoắt ngoéo càng lúc càng cao như tạc trên sườn núi. Tới cửa một tòa lâu đài tường đá dày, cột gỗ lớn hai người ôm không xuể, đã thấy bốn gia nhân túc trực trên thềm cầm đèn sẵn.

Shinzo dẫn Musashi vào ngồi trong phòng đợi rồi xin cáo lui, nói để trình với thân phụ.

Nhìn ra cửa sổ, qua một khu vườn khi ẩn khi hiện dưới ánh trăng, chỉ thấy mây tỏa tứ bề, không có nhà cửa cây cỏ gì khác. Sương mù trắng đục bao phủ khắp nơi, len lỏi cả vào phòng. Musashi dự đoán khuôn viên này có lẽ được dựng trên một ngọn đồi cao hoặc trên một triền núi cheo leo nào đó bao quát cả vùng. Chắc ban ngày, nhìn từ đại sảnh xuống, cảnh trí vô cùng ngoạn mục.

Cửa mở êm như ru. Một tì nữ mặc kimono màu hoàng yến bước vào, để lên kỷ trước mặt Musashi khay trà, bánh và thuốc hút rồi kín đáo lui gót, lặng lẽ như tan biến qua khung cửa. Mùi phấn son còn phảng phất trong phòng, nhẹ nhàng nhưng quyến rũ.

Uống chưa cạn tuần trà đã thấy chủ nhân tới. Ông thấp lùn nhưng thật khó mà đoán được tuổi. Tóc ông lốm đốm bạc, phía trên trán có lẽ không cần cạo vì đã hói gần hết, răng cửa hổng hai cái. Tuy thế, da dẻ hồng hào không một vết nhăn trên mặt, ria mép và tóc mai dày chứng tỏ sức lực còn sung mãn. Ông chính là Hojo Ujikatsu, một hào trưởng vùng này, trước cũng là kiếm sĩ có danh vọng phụ thị trong đạo quân ngự lâm. Trong cuộc chiến Sekigahara, Ujikatsu đứng về phe chiến thắng nhưng sau đó không nhận tưởng thưởng gì. Tính tình phóng dật, không ưa bị câu thúc nên ông lui về ở ẩn tại tòa lâu đài do tổ phụ dựng lên từ mấy đời trên sườn núi Akagi này, lấy cớ để bảo vệ di sản của ông cha nhưng chính thực để được sống an nhàn theo sở thích.

Buổi sơ kiến, qua những tràng cười thành thật và hào sảng của ông, Musashi đã có hảo cảm ngay, cho nên sau khi thi lễ và vài câu xã giao, hắn hỏi thẳng:

- Vãn bối được lệnh tử cho biết có người muốn gặp. Dám xin lão tiền bối xác nhận phải thế chăng ?

Ujikatsu gật đầu:

- Phải. Chẳng những một mà là hai người nữa kia. Một vị may mắn đã được biết đại hiệp khi còn ở Miyamoto, vị kia thì chỉ mới nghe danh nhưng rất mong được hội kiến.

- Thật hân hạnh. Vãn bối đã đoán được người đó là ai rồi.

- Ai thế ?

- Phải chăng là thiền sư Takuan ?

Đập mạnh chiếc quạt đang cầm lên đùi, Hojo Ujikatsu cười ha hả:

- Phải rồi ! Thật không điều gì giấu được đại hiệp !

Đoạn không đợi Musashi nói thêm, ông đứng ngay dậy:

- Xin mời đại hiệp theo lão phu.

Ujikatsu xăm xăm tiến vào một hành lang sâu và hơi tối ở phía trong. Hành lang rộng nhưng ngoắt ngoéo, lúc lên lúc xuống, lúc hướng sang trái lúc quặt sang phải, Musashi theo mà gần như lạc hướng. Đến một khúc rẽ, đột nhiên không thấy chủ nhân đâu. Đang phân vân, chợt nghe tiếng Ujikatsu gọi:

- Musashi đại hiệp ! Lão phu ở dưới này !

Tiếng gọi dường như phát ra từ một căn phòng sáng có rèm che ở phía dưới. Từ chỗ hắn đứng đến căn phòng ấy là một khoảng lõm tối om trong vách đá và ở gần đấy, một cửa hông mở hé trổ ra khu vườn nhỏ hắn trông thấy khi ngồi trong phòng đợi.

Bất giác Musashi cảm có điều gì bất ổn. Tiếng chủ nhân lại gọi vọng lên:

- Có chuyện gì vậy, đại hiệp ? Chúng ta ở cả dưới này, ngay cuối hành lang, xin xuống ngay cho.

Musashi vội đáp:

- Đa tạ. Vãn bối tới ngay bây giờ !

Dứt lời, quay ngoắt trở lại mở cửa hông bước ra vườn rồi men theo những bậc đá ở hàng hiên dốc mé tả mà vào phòng.

Cửa vừa mở, Ujikatsu quay nhìn Musashi không giấu vẻ ngạc nhiên trên nét mặt, nhưng ở góc phòng, thiền sư Takuan chỉ ngẩng đầu mỉm cười. Musashi đến quỳ trước mặt Takuan, dáng điệu vô cùng tôn kính !

- Thầy Takuan !

Nhà sư phong thái vẫn như xưa, tuy diện mạo có già hơn đôi chút. Vẫn bộ áo chùng nâu cũ, vẫn cái dáng điệu ung dung gần như buông thả, nhưng lần này ở đây không thấy ông đeo tràng hạt. Hình thức bề ngoài hình như không còn để cho thiền sư quan tâm nữa.

- Lâu lắm chẳng gặp con, tuy vậy ta vẫn để ý theo dõi hành tung của con cho đến khi con rời khỏi xưởng mài kiếm của Kosuke.

Lời nói thân tình mà nặng ý quan hoài khiên Musashi cảm động.

- Lần cuối cùng ta gặp con ở đâu nhỉ ? À phải, ở Kyoto, có đúng không ? Sau khi mẫu thân ta mất, ta ở lại cư tang một năm rồi lại lên đường phiêu du, thăm nhiều đền miếu và các thân hữu, đọc các kinh sách lạ, đàm đạo với chư tăng, cũng thu thập được nhiều điều bổ ích lắm.

- Thế thầy mới đến Edo này thôi ư ?

- Ừ, ta được biết chủ nhân đây trong một dịp tình cờ qua sự giới thiệu của một thân hữu chung. Thế còn ngươi ? Trong thời gian đó làm những gì ?

- Theo dõi hành động của con, chắc thầy đã rõ.

Nhìn Musashi, Takuan dường như muốn so sánh hắn bây giờ với gã nông dân Takezo khi trước. Ông mỉm cười, chậm rãi:

- Sao còn quan tâm đến những việc đó ? Một người ở tuổi con mà đã nổi danh như thế chẳng phải chuyện thường, nhưng chừng nào con không làm điều gì ô nhục, xấu xa thì có gì đáng trách ? Điều ta muốn biết là sự luyện tập của con đến đâu rồi ?

Musashi trình bày sơ lược những học hỏi và thành quả của mình trong những năm qua cho Takuan nghe rồi kết luận:

- Con sợ còn dại dột, sự suy tư chưa được chín chắn, hành động đôi khi còn khinh suất. Càng đi, con thấy đường càng dài và có cảm tưởng đang trèo một con dốc vô tận mà chưa trông thấy đâu là đỉnh núi.

Takuan gật gù xem chừng thỏa mãn về những nhận định thành thật của người thanh niên ông bảo trợ.

- Phải như thế, con ạ ! Nếu một người ở lứa tuổi ba mươi mà tự cho mình đã đến bờ giác thì sự tu luyện coi như chấm dứt rồi. Gã sẽ luẩn quẩn mãi trong mê muội. Ta thật bối rối nếu có người coi ta như một vị bồ tát hay sùng mộ ta như một vị Phật sống. Hãy tự cho là may mắn khi thấy người đời không đánh giá con quá cao, con ạ !

Musashi cúi đầu cung kính:

- Con xin bái lĩnh lời thầy dạy.

Vừa khi ấy, một người trạc trung niên, dáng đường bệ, tay còn cầm trường kiếm để nguyên trong bao, bước vào. Thấy Musashi ngồi bên Takuan, người ấy khựng lại, đưa mắt nhìn chủ nhân rồi lại nhìn nhà sư, đoạn phá lên cười ha hả:

- Phải chăng đây là Musashi đại hiệp ?

Musashi cúi chào:

- Chính phải. Tiểu nhân là Miyamoto Musashi, sinh quán tại Miyamoto. Dám hỏi phải chăng ngài là Yagyu đại nhân ?

- Đúng. Ta chờ đại hiệp trong phòng tối từ lâu không thấy đi qua. Giờ đã ở đây rồi! Khá thật !

Hojo Ujikatsu quay sang Musashi, giải thích:

- Đó là mẹo nhỏ do chính lão phu chủ trương, đại hiệp sớm phát kiến làm cho lão thật bẽn lẽn.

Takuan cười:

- Đó là cuộc đùa chơi, có gì mà chủ nhân phải để ý !

Nhưng Ujikatsu vẫn trần tình:

- Lão phu không ngờ Musashi đại hiệp lại linh mẫn đến thế ! Nghe nhiều lời đồn đại về đại hiệp, lão phu muốn chính mắt được chứng kiến võ công của đại hiệp nên đã bày ra trò này và mời Yagyu tướng công giúp một tay. Khi đại hiệp dừng lại ở hành lang, chính ngài là người đứng trong phòng tối sẵn sàng rút kiếm để thử xem phản ứng của đại hiệp đến mức nào.

Musashi cười:

- Ra thế đấy !

- Nhưng đại hiệp lại đi cửa khác, vòng ra ngoài vườn mà vào phòng này. Dám hỏi lý do gì khiến đại hiệp phát giác ra có bẫy mà tránh ?

Musashi không trả lời. Thực ra hắn cũng chẳng biết trả lời ra sao nữa. Takuan bèn đỡ lời:

- Chỉ là khác biệt về phản ứng.

- Thế là thế nào ? Xin đại sư nói rõ thêm.

- Phản ứng của một chiến thuật gia khác với phản ứng của một kiếm sĩ. Phản ứng chiến thuật căn cứ trên tri thức, do suy luận mà có. Phản ứng của kiếm sĩ do trực giác. Khi tôn huynh dẫn hắn theo đường hành lang tới căn phòng này, tôn huynh suy luận đương nhiên hắn sẽ đi theo. Nhưng không ! Đến một chỗ nào đó, trực giác linh mẫn của hắn chắc đã cảm thấy có điều khác lạ nên hắn lập tức phản ứng. Và vì điều khác lạ đó không xác định được ngay, hắn đã chọn cách an toàn nhất để tự vệ: tránh né. Phản ứng ấy rất thông thường của người cầm kiếm và hoàn toàn theo bản năng.

- Phải chăng cũng giống như trường hợp đốn ngộ trong thiền phái ?

Takuan gật đầu:

- Ở một phương diện nào đó, nếu tuệ căn mẫn nhuệ thì cũng có thể so sánh như thế !

- Đại sư đã bao giờ gặp trường hợp như vậy trong lúc nghiên cứu thiền học chưa ?

Takuan mỉm cười:

- Bần tăng không biết, vì giá có gặp cũng không ý thức được.

Yagyu Munenori xen vào:

- Dù sao, bài học đáng để chúng ta suy gẫm. Một kiếm sĩ nào khác thấy nguy hiểm có lẽ đã rút kiếm xông bừa, áp đảo địch thủ, thắng bại trông vào tài năng. Hành động của Musashi đại hiệp thật khác thường, giải quyết vấn đề êm thấm và thích đáng.

Nói đoạn, quay sang Musashi ngồi ở góc phòng, ông tiếp:

- Kimura có đề cập đại hiệp nhiều lần với lão phu và cách đây không lâu, có trình bức thư của đại hiệp. Bấy giờ vì căn bệnh của lão nhân gia trở nên trầm trọng nên rất tiếc đã không chiều lòng đại hiệp được. Tuy nhiên ...

Ông ngừng lại một lúc. Takuan hỏi:

- Vậy tình trạng của Yagyu lão tiền bối bây giờ ra sao ?

- Cũng không khá hơn trước mấy. Gia nghiêm tuổi đã cao, nếu chẳng may mệnh hệ nào ...

Nhưng bỏ dở câu nói, Yagyu lại trở về với ý lúc nãy:

- Nếu không nệ, xin đại hiệp coi những lời yêu cầu trong thư như thế là đã thực hiện. Lão phu hy vọng, phương cách không mấy công chính ấy không làm đại hiệp phật ý !

Musashi rạp đầu:

- Tiểu nhân đâu dám trái lệnh.

Sự cung kính của Musashi cũng chỉ là tự nhiên. Yagyu Munenori tướng công ở vào một địa vị quá cao, không những ở hiện tại, mà vào hàng danh gia thế tộc từ lâu đời. Đối với một kiếm sĩ lang bạt và nghèo như Musashi, sự có mặt của hắn với ông cùng trong một phòng đã là điều lạ, huống chi còn ngồi chung đàm đạo với nhau như bạn hữu.

Chủ nhân gọi tì nữ hâm rượu mang tới. Chén chú chén anh, câu chuyện lan man sang nhiều vấn đề khác ngoài lãnh vực võ học. Musashi nhận thấy sự phân biệt tuổi tác và giai cấp xã hội không còn nữa. Takuan và Ujikatsu, cả hai đều không tỏ vẻ gì quan tâm đến chức tước của Yagyu cả. Họ coi nhau như anh em và hắn cũng đã được chấp nhận như thế vì cùng theo một lý tưởng đi tìm tinh hoa của Đạo, dù đó là thiền đạo hay kiếm đạo.

Rượu được vài tuần, Takuan hỏi Musashi:

- Otsu dạo này thế nào ?

- Đã lâu lắm con không được tin tức gì của nàng.

- Mô Phật ! Ngươi không quan tâm gì đến nàng nữa sao ?

- Otsu phải chăng là thiếu nữ trước đây hầu cận lão nhân gia ở Nhà Yagyu ?
Yagyu hỏi.

- Thưa chính phải.

- Thế thì lão phu biết. Năm ngoái, nàng được Kimura dẫn về tướng phủ, bây giờ lại trở lại Nhà Yagyu rồi. Nàng giúp xá điệt săn sóc lão nhân gia.

Nhân cơ hội, Takuan nói sơ về thân thế Otsu và mối liên hệ giữa nàng với Musashi. Nhà sư kết luận:

- Bần tăng nghĩ sớm muộn gì cũng phải có giải pháp thỏa đáng mà bần tăng là kẻ tu hành không tiện đứng ra tác hợp. Xin nhị vị giúp cho một tay.

Musashi cúi đầu yên lặng, trong lòng hết sức phân vân. Giữa tình yêu và sự nghiệp, sự giằng co vẫn chưa ngã ngũ. Trước kia, trên cầu Hanada, khi khắc những dòng chữ từ biệt lên thành cầu, hắn đã quyết tâm trốn tránh Otsu. Nhưng lòng hối hận day dứt, hắn lại tìm gặp người yêu. Quãng đường từ quán Liễu Kiều đến thác Phu Phụ còn để trong tâm khảm hắn bao nhiêu xúc động mà mỗi khi nghĩ đến, Musashi lại thấy lòng rộn lên một niềm yêu thương dào dạt. Không ngờ con tạo trớ trêu, chia ly xảy ra liền đó. Âu cũng là số mệnh, nhưng đối với Musashi, vô tình số mệnh đã dẫn hắn tiếp tục đi theo con đường tuy cam go nhưng đầy khích lệ của kiếm đạo. Hắn đã quên Otsu, đắm mình trong việc tập luyện, quên bản thân, giúp dân xóm tiều Hotengahara chống giặc cướp và nhọc nhằn canh tác.

Cho đến đêm nay, trong cuộc hội ngộ bất ngờ này, Musashi không ngờ lại bị đặt trước một quyết định khó khăn. Như một đống tro chưa tàn hẳn, lời nói của Takuan là cơn gió khơi dậy ngọn lửa yêu đương trong lòng hắn và nhắc cho hắn đừng quên trách nhiệm và bổn phận đối với người con gái đã từng cứu hắn thoát khỏi cơn nguy khốn năm xưa. Động lực nào đã run rủi nhà sư làm việc này ? Đó là một suy tính có kế hoạch hay chỉ là lòng thương xót chúng sinh ? Musashi bối rối.

Ujikatsu gật gù khen phải và Yagyu cũng cho rằng đã đến lúc Musashi phải ổn định đời sống. Trong thâm tâm, ông nghĩ nếu hắn chịu lập thân tại Edo thì sau này tộc Tokugawa sẽ có thêm một tay kiệt xuất và không còn lo gì những cuộc nổi loạn nữa. Về tình và lý, xem ra cả hai người đều tán đồng ý kiến của Takuan và hoan hỉ đứng ra bảo trợ cuộc hôn nhân. Ngoài ra, Yagyu dự định sẽ đề bạt Musashi vào một chức vụ huấn luyện kiếm thuật trong giảng huấn bộ của Tokugawa lãnh chúa. Ngặt nỗi chức này phải tuyển chọn rất kỹ và người được đề bạt ít nhất phải là thành viên của vệ binh đoàn trong phủ. Nhất là sau vài vụ nổi loạn được phát giác kịp thời và dập tắt, sự thanh lọc hàng ngũ những cận vệ của Tokugawa lãnh chúa càng gắt gao hơn nữa. Vấn đề gai góc chính là gia thế của Musashi. Không có giấy tờ gì chứng minh hắn thuộc dòng dõi kiếm sĩ danh vọng, nói gì đến liên hệ huyết thống với Tokugawa lãnh chúa. Tệ hơn nữa, trong cuộc chiến Sekigahara, Musashi lại đứng về phía bên kia và dường như tổ phụ hắn trong những thế kỷ trước, đã bị giam giữ và sát hại tại một trong nhiều căn thạch thất của lâu đài. Tuy nhiên, cả ba đều đồng ý là với sự can thiệp và bảo lãnh của Yagyu tướng công cùng Takuan thiền sư, vấn đề có thể giải quyết được.

- Thế nào, con nghĩ thế nào về việc này ?

Takuan hỏi.

- Con xin đa tạ và tri ân thầy cùng nhị vị tiền bối đã tỏ lòng ưu ái, nhưng con tự xét hãy còn not nớt ...

- Khoan ! Đừng nhìn vấn đề ở mặt ấy. Nào có ai bắt ngươi khi đã lập thân rồi thì phải thôi không được luyện tập nữa đâu ! Trái lại, chúng ta còn khuyên ngươi phải trau dồi tâm, đức và kỹ thuật cho thật hoàn hảo, đừng bao giờ xao lãng. Vấn đề chúng ta muốn biết là ngươi có định nhận trách nhiệm không hay cứ để mặc Otsu chờ đợi như thế cho đến khi nàng nhắm mắt ?

Musashi có cảm tưởng bị sập bẫy. Otsu đã nói với hắn nàng chấp nhận mọi sự thử thách nhưng như vậy không có nghĩa là hắn trút bỏ mọi trách nhiệm cho nàng. Otsu yêu hắn và hắn cũng yêu Otsu. Tình yêu đã được chia xẻ. Đối với Otsu, mối tình ấy là lẽ sống duy nhất của đời nàng, nhưng đối với Musashi lại khác.

Con đường còn dài, hun hút trước mặt mà lòng nhiệt thành theo đuổi kiếm đạo của hắn vẫn chưa nguôi.

Yêu Otsu, nhưng Musashi cũng yêu kiếm, say mê cuộc sống Giang hồ hành hiệp và muốn dâng hiến cả tâm tình lẫn thể xác của mình cho công bằng xã hội, cho lý tưởng cao đẹp mà kiếm đạo đã vạch ra, soi sáng đời hắn như một ánh chân quang.

Gia đình và công danh, với những ràng buộc của nó, có để cho hắn làm tròn được ước vọng ấy không ? Musashi sợ rằng không. Lưỡi kiếm mang bên mình, hắn sẽ không còn được rút ra tung hoành vì đại nghĩa, cũng như tâm hồn hắn sẽ phải đóng khung cứng ngắc trong những tư tưởng đã định ; những giáo điều có sẵn, những chỉ thị được ban hành nhiều khi không hợp với suy tư của hắn.

Nghĩ đến đây, Musashi nhăn mặt. Hắn không dám trình bày hết ý, sợ bị bài bác và cho rằng đã có tư tưởng vô trách nhiệm và không thực tế ; nên chỉ quanh quẩn trong những lý do: còn quá trẻ, chưa đủ trưởng thành, sự tập luyện chưa được như ý muốn ...

Takuan gạt đi:

- Không sao ! Con cứ tin cậy ở chúng ta !

Hojo Ujikatsu cũng phụ họa:

- Đại hiệp chẳng nên từ chối. Việc này thế nào rồi cũng xong. Yagyu tướng công đảm trách tiến cử đại hiệp, còn lão phu xin lo hết mọi chuyện vật chất về hôn sự.

Ông nghiêng mình về phía trước, cầm quạt đập nhẹ lên đùi Musashi, cười hà hà:

- Chỉ xin đại hiệp khi thành gia thất đừng quên ngu lão.

Musashi thừ người, chẳng biết mình chủ động hay là nạn nhân của cuộc dàn xếp.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 6 Chương 74: Một cuộc dàn sếp Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.