[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 54: Vết răng rắn độc - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 54: Vết răng rắn độc

Ánh đuốc trông xa tựa đôi chim lửa đang vờn nhau trên mặt hồ, trong một chuyện thần thoại.

Bên bờ hồ, Matahachi nhìn sững, khẽ thốt:

- Có người ! Có người đấy !

Gã kéo dây thừng buộc chéo tay Otsu lại với nhau, lôi nàng đứng dậy. Nhưng Otsu ghì xuống, nhất định không đứng.

- Đứng dậy !

- Không !

Matahachi nắm đầu dây quất vào vai Otsu. Nàng vẫn ngồi lì.

- À bướng ! Này, bướng ! Này, bướng !

Sau mỗi tiếng, gã lại quất đầu dây thừng vào vai, vào lưng thiếu nữ. Otsu đau, nhăn mặt, nước mắt chảy ràn rụa nhưng tuyệt nhiên không thốt một lời van xin hay mắng nhiếc. Thái độ ấy như khiêu khích và càng làm cho Matahachi giận dữ hơn, gã nắm cổ áo kéo nàng đứng dậy.

- Đứng lên ! Muốn hay không cũng phải đi theo ta !

Rồi đẩy Otsu một cái. Thiếu nữ ngã sấp. Tay bị trói, nàng đang cựa quậy uốn mình định ngồi dậy thì bị Matahachi nắm tóc giật mạnh khiến nàng bật ngửa. Đau và tức giận, Otsu dùng chân đạp gã rồi kêu cứu ầm lên. Matahachi giơ tay bịt vội miệng nàng, tay kia xé vạt áo nhét vào miệng Otsu. Otsu chỉ còn ú ớ. Một vệt máu đen rỉ ra bên khoé mép. Mặc kệ ! Matahachi cúi xuống nắm cổ áo Otsu lôi đi như lôi một con vật.

Đến một ngôi miếu nhỏ bỏ hoang bên rặng liễu, Matahachi đẩy cửa, kéo Otsu vào. Miếu hôi hám, mùi ẩm mốc xông lên nồng nặc nhưng trên bệ gạch thờ đã đổ nát còn lưu lại một bát hương bằng sành và hai cái chén gỗ.

Mái miếu thủng một lỗ lớn, ánh sao đêm chiếu lờ mờ hình vẽ một con rắn quấn chung quanh cái cột, đầu ngóc lên như đe dọa. Bất giác Otsu ước trở thành con rắn để có thể chui qua khe miếu mà trốn thoát.

Đưa mắt nhìn quanh, thấy không có gì khả nghi, Matahachi đẩy Otsu vào sát bệ thờ rồi ra khỏi miếu, khép cửa. Ngồi chặn bên ngoài, gã nhìn ánh lửa đuốc trên mặt hồ xa dần và suy nghĩ miên man. Bữa nay thật là một ngày khó nhọc. Lúc bắt Otsu dẫn vào rừng, gã có ngờ đâu nàng bướng đến thế. Có lúc Otsu đòi cắn lưỡi tự tử. Matahachi biết tính nàng, những lời đe doa. ấy chẳng phải là những lời dọa suông. Bị khinh miệt quá sức, Matahachi đã có ý tưởng sát nhân nhưng không dám thực hiện. Âu cũng là điều may, vì ngồi đây bây giờ, nếu làm việc ấy gã sẽ hối hận biết chừng nào.

Matahachi không hiểu tại sao đàn bà lại ưa Musashi hơn gã trong khi lúc đầu thì khác hẳn. Otsu đấy, trước đây đã chẳng là vị hôn thê của gã là gì ? Oko nữa, lúc đầu chọn đi theo gã, sau lại coi gã như một miếng giẻ thừa, muốn vất đi cho rảnh nợ. Lại cả Akemi ! Người đàn bà nào khi gặp Musashi cũng so sánh nó với gã. Chỉ có một lý do để cắt nghĩa: Musashi đã nói xấu gã sau lưng, thế thôi ! Cho nên nó đã chiếm được lòng Otsu. Nghĩ đến đấy, Matahachi tức giận vô kể, tự trách mình ngu hết sức. “Mình đã tin vào những lời giả nhân giả nghĩa của nó”. Matahachi tự nhủ. “Nào suốt đời làm bạn, nào giúp đỡ lẫn nhau, nào tìm thầy dậy nghề cho mình để làm lại cuộc đời ! Láo ! Láo hết ! Trong khi ấy nó đi với vợ mình”. Cơn ghen khiến Matahachi mờ mắt.

- Thằng đểu !

Gã thốt ra lời chửi tục tằn và rủa thầm Musashi đã lừa dối: “Bây giờ ta mới biết. Thì ra trên đời này có những thằng bên ngoài được mọi người kính nể mà bên trong toàn dòi bọ. Đọc thiên kinh vạn quyển ? Trau dồi kiếm đạo ? Để làm gì ? Hừ ! Để trở nên thằng phản bạn, lừa lọc, đạo đức giả à ?”.
Matahachi nắm chặt hai tay đạp vào đùi: “Nhất định ! Phen này ta nhất định phải làm cho nó biết tay. Ta còn thở ngày nào là còn phải nghĩ đến trả thù ngày đó !”.

Gã đạp tung cửa, nhảy vào trong miếu. Nhìn Otsu nằm co quắp bên bệ gạch, gã hét:

- Con kia ! Trả lời tức khắc câu ta hỏi lúc nãy !

Im lặng.

- À ra nó khinh mình ! Nó ra gan ! Nó ...

Sực nhớ ra nùi giẻ vẫn còn trong miệng Otsu, Matahachi cúi xuống giật mạnh.

- Otsu ! Hãy trả lời câu ta hỏi !

Tiếng Otsu yếu ớt:

- Ta không có gì phải trả lời. Nếu ngươi muốn giết ta thì cứ giết, nhưng nên xử sự đĩnh đạc, xứng đáng là kẻ nam nhi ...

Matahachi cười khẩy:

- Đừng nói bậy. Ta giết ngươi làm gì. Ý ta đã quyết phải cho ngươi và thằng Takezo đau khổ suốt đời vì chúng bay làm hại đời ta.

- Matahachi ! Ngươi lầm rồi. Chính ngươi đã quyết định đời ngươi. Ngươi đi theo Oko mới ra nông nỗi ...

- Nói láo !

Lời nói của Otsu đã khơi dậy nỗi đau và sự bất lực trong lòng gã. Gã lớn tiếng:

- Câm mồm ! Ta cấm nói đến chuyện ấy.

Otsu thở dài thất vọng:

- Mẹ con ngươi là những kẻ lạ đời. Sao cứ ngoan cố đổ tội cho kẻ khác và nuôi lòng oán hận phi lý ...

- Không nói lôi thôi ! Ta chỉ muốn hỏi ngươi có bằng lòng lấy ta không ? Nghĩ đi rồi trả lời cho ta biết.

Giọng Otsu yếu ớt nhưng cương quyết:

- Việc gì phải nghĩ nữa. Trong đời này và tất cả những đời sau, ta chỉ yêu có Musashi. Lòng ta là của chàng rồi ! Sẽ không bao giờ thuộc về một tên hèn hạ như ngươi cả !

- A !

Toàn thân Matahachi run lẩy bẩy. Gã nhếch mép cười độc ác.

- Dù muốn hay không, đêm nay mày cũng ở trong tay ta ...

Otsu rùng mình:

- Ta không cha không mẹ. Không một ai thân thích khác. Ta không sợ chết.

- Hừ ! Ai nói đến cái chết ! Giết ngươi để làm gì ? Ta sẽ làm thế này ...

Matahachi vồ lấy Otsu, một tay bịt chặt miệng nàng, một tay nắm lấy tay Otsu. Matahachi cắn lên vai thiếu nữ. Otsu thét lên đau đớn nhưng tiếng thét bị chặn ngay trong cổ họng như tiếng con vật bị chọc tiết. Máu loang ra thấm cả áo ngoài, chảy theo cánh tay trần của Otsu xuống đến tận lòng bàn tay Matahachi. Otsu dãy dụa, mặt tái dần rồi ngã lăn ra bất tỉnh. Matahachi bỏ nàng xuống. Trên trán Otsu, mồ hôi vã ra lạnh ngắt. Matahachi lo sợ, cúi xuống cạy miệng thiếu nữ xem nàng có cắn đứt lưỡi không. Thấy không có máu, gã yên tâm, giật tóc mai và gọi cho nàng tỉnh.

Lúc sau, Otsu mở mắt. Trong cơn hôn mê, nàng lắp bắp gọi tên Jotaro cầu cứu.

Đến khi định thần lại và biết mình đang ở đâu, Otsu mới thôi. Cơn đau kéo đến khiến vai tê dại, nàng cố giữ cho khỏi bật ra tiếng khóc to nhưng nước mắt vẫn ràn rụa hai bên má.

Trong bóng tối của gian miếu hoang, sự yên lặng chỉ bị cắt đứt bởi những tiếng thút thít và tiếng rên nho nhỏ.

- Đau hả ? Đó là bài học để ngươi ghi nhớ suốt đời. Dù vết cắn trên vai ngươi có lành nhưng vẫn còn vết sẹo. Để ngươi biết ngươi là của ta, đã thuộc về ta. Để thằng Takezo cũng phải biết thế. Bây giờ thì trốn đi. Muốn trốn ta cho trốn nhưng không thể quên ta được !

Otsu muốn đứng dậy nhổ vào mặt tên vô sỉ hèn hạ, nhưng không đủ sức. Mệt quá rồi, nàng chẳng còn nghe thấy gì nữa, chẳng còn làm gì được nữa dù biết rằng gã hèn hạ ấy đang quỳ bên cạnh tháo dây trói cho nàng.
Matahachi với tay lên bệ thờ, cầm chiếc chén gỗ ra hồ múc nước. Vừa bước khỏi cửa, thấy ngay một bóng đen ù té chạy. Gã đuổi theo bén gót, ôm được, vật ngay xuống.

Thì ra là một lão nông.

- Xin đại nhân tha mạng. Già này chẳng làm gì nên tội. Nhân dẫn lừa mang thóc ra chợ bán, thấy có tiếng khóc trong miếu thì tò mò dòm xem mà thôi ...

- Thật không ? Hay định dò xét cái gì ?

- Bẩm thật, lão đã già không dám nói dối ...

- Vậy lừa đâu ?

- Dạ Ở đằng kia.

- Dẫn ta lại coi, nếu không thì coi chừng cái đầu lão !

Vừa dọa, Matahachi vừa mân mê chuôi kiếm đeo bên sườn.

- Dạ dạ ...

Đi khỏi ba gốc liễu, quả nhiên thấy con lừa trên lưng tải hai bịch thóc.
Matahachi bảo ông già:

- Bỏ thóc đi, dẫn lừa theo ta trở lại miếu.

Tội nghiệp ông già chất phác, gặp người đeo gươm thì sợ hãi, chẳng quan quân cũng phường thảo khấu, đều có quyền sinh sát cả. Lão líu ríu vâng lời.

- Chúng ta muốn đi Edo, cần con lừa của ngươi để cô nương cưỡi.

- Dạ dạ ...

- Mà chúng ta không muốn đi đường đông đúc. Ngươi hãy dẫn lừa theo đường mòn trong rừng, càng vắng càng tốt.

- Dạ, xin đại nhân lấy con lừa, còn tha cho già này về cày cấy. Vợ già đau ốm, chỉ trông cậy vào có mình già.

- Không được ! Đừng có lôi thôi. Muốn ta thử gươm trên cái đầu hói của lão hả ?

- Dạ dạ ...Nhưng đi đường rừng phải trèo cao, mệt nhọc lắm, chẳng biết già này có kham nổi không ?

- Mặc kệ !

Matahachi túm cổ ông lão, bắt cột hành trang rồi vực Otsu lên lưng lừa. Cả ba người cùng với con vật qua khỏi rặng liễu thì trực chỉ khu rừng chân núi.
Đường mòn càng lúc càng dôc thêm, ông già dẫn lừa thở phì phò mà con vật xem chừng bước chân cũng không được vững nữa. Sỏi đá đổ rào rào. Dưới chân họ, mây mù tụ từng đám nhưng ở xa xa, về phương đông, trời đã hửng sáng.

Otsu nằm phục trên lưng lừa từ khi còn tối, chẳng nói một lời. Khi nhìn ánh dương quang vừa hé, nàng bảo Matahachi:

- Matahachi ! Tha ông già về và trả con lừa lại cho người ta. Ta thấy đã có thể đi bộ được.

- Ngươi có trốn không ?

- Không. Ta cam đoan không trốn.

Rồi với nụ cười héo hắt, nàng tiếp:

- Trốn làm gì khi ta còn phải mang trên vai vết răng của loài rắn độc.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 54: Vết răng rắn độc Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.