[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 52: Một vụ bắt cóc - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 52: Một vụ bắt cóc

Trên đỉnh núi bên kia đèo, tuyết chưa tan, trắng lóa mắt nhưng ở chân đồi, hai bên bờ sơn đạo, nơi Otsu và Jotaro thong dong bước, cây cỏ xanh mát.
Gió thổi nhẹ hiu hiu, đồng cỏ lau gợn sóng.

Jotaro dong bò cho Otsu cưỡi. Nó đang tuổi lớn, tuy dáng người mảnh khảnh nhưng màu da bánh mật và ánh mắt tinh anh tiềm ẩn một sức sống dồi dào. Nhìn Jotaro, Otsu đã thấy trước một thanh niên dũng cảm và quả quyết, nhưng lằn ranh giữa lòng quả cảm và bướng bỉnh mảnh như tơ, khó mà phân định.

Càng lớn, Jotaro càng bướng bỉnh và đòi hỏi, nhất là nó lại quen sống nếp sống phóng túng không gì câu thúc.

Tính bướng bỉnh ấy khiến Otsu nhiều khi bực mình, nhất là sự háu ăn của nó, thật không giới hạn. Khi đi ngang qua một quán ăn hay một cửa hàng thực phẩm, thế nào Jotaro cũng đòi mua một thứ gì. Nếu không thì ì ra, không chịu dẫn bò đi nữa.

Qua xóm Suhara, đã ăn bánh bỏng ở một quán ven đường rồi, mới được vài dặm, Jotaro đã kêu đói. Cả hai phải tạt vào dùng bữa sáng tại một hàng cơm cuối xóm. Ăn xong, Jotaro lại nói với Otsu:

- Vùng này hồng khô ngon có tiếng. Cô mua một ít mang theo để ăn đường chứ !

Nhưng Otsu lờ đi như không nghe thấy.

Đến FukJuroma, một thị trấn khá quen thuộc có nhiều món ăn đặc biệt, ngửi mùi thơm từ trong bếp bay ra, Jotaro không nhịn được, nài nỉ:

- Cô Otsu, hay ta nghỉ chân ở đấy một lát.

Otsu lặng thinh. Thằng bé hểnh mũi hít hà:

- Thơm quá ! Cô không ngửi thấy gì à ?

- Mình mới ăn xong mà, cứ dừng lại luôn như thế, bao giờ mới đến nơi !

- Nhưng em đói ...

Vừa nói, Jotaro vừa giữ chặt dây thừng. Con bò, dường như đồng tình với nó, cũng dừng lại gặm cỏ.

- Jotaro hư lắm. Nếu em cứ thế, cô sẽ xuống đi bộ và mách thầy em ...

Jotaro phụng phịu. Nó không sợ vì dư biết Otsu chỉ dọa chứ không dám làm.
Trong thâm tâm, Otsu rất chiều nó.

Quả nhiên, thấy nét mặt Jotaro không vui, nàng trên lưng bò tuột xuống rồi cùng vào quán. Thằng bé ngồi ngay vào bàn, gọi luôn hai đĩa bánh dày đậu.

- Hành phi trộn với đậu ngọt rắc lên bánh dầy. Ngon tuyệt ! Em thèm rỏ dãi ra đây này.

- Jotaro ! Em phải giữ ý tứ ! Gọi cho cô ấm trà.

- Cô không ăn bánh ư ?

- Không, cô không đói. Ăn nhiều thành con lợn, xấu lắm.

Jotaro không để ý đến lời nhắc khéo. Nó vơ vào:

- Nhưng em đã gọi hai đĩa. Vậy để em ăn luôn phần của cô vậy.

Nói đoạn nó gọi thêm trà, buộc lại cây kiếm gỗ ra phía sau lưng cho khỏi vướng, rồi ngồi ngay ngắn chờ bánh mang ra.

Nhìn dáng điệu trịnh trọng của Jotaro, Otsu không khỏi mỉm cười.

Ăn một loáng hết hai đĩa bánh, Jotaro mới quay nhìn xung quanh. Bỗng nó há hốc mồm, chạy bổ ra cửa.

Tuy ngạc nhiên nhưng Otsu cũng uống hết chén trà. Trả tiền chủ quán xong và sắp sửa đứng dậy thì Jotaro trở về. Thằng bé thở hổn hển, đến bên thiếu nữ, ghé tai thì thầm:

- Matahachi ! Em vừa thấy Matahachi !

Otsu tái mặt:

- Hắn đến đây làm gì ?

- Không biết. Nhưng ông ấy nhìn vào quán. Thấy em, ông ấy bỏ đi, em đuổi theo để coi cho chắc. Đúng là Matahachi !

Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Otsu, Jotaro nói:

- Cô không tin à ? Hay để em gọi ông ấy lại.

- Đừng ! Đừng làm thế !

Đoạn, ghé tai Jotaro, Otsu hỏi khẽ:

- Thầy em có cách xa đây không ?

Jotaro lắc đầu:

- Em không biết. Chắc xa. Tại con bò này đi chậm quá !

Otsu hồi hộp. Tim nàng đập dồn dập. Sợ càng chùng chình, Musashi đi càng xa, nàng vịn vai Jotaro trèo lên lưng bò, bảo nó dẫn lên đường ngay tức khắc.
Trên lộ, Otsu và Jotaro không nói lời nào, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.

Otsu thì lo lắng, nàng không biết xử trí ra sao nếu gặp lại Matahachi. Còn Jotaro thì lấy làm lạ không hiểu tại sao thầy nó lại bỏ đi trước, chỉ dặn nó ở lại cùng đi với Otsu và giúp đỡ nàng.

Tuổi trẻ tò mò, không nhịn được, Jotaro bèn hỏi:

- Cô và sư phụ giận nhau đấy à ?

Thấy Otsu không đáp, nó hỏi lại:

- Sao từ khi ở thác, sư phụ không nói gì với cô nữa, lại bỏ đi trước, bảo đợi cô ở Edo là sao ?

Otsu quay đi, kín đáo chùi giọt lệ trên khóe mắt. Nàng chẳng biết trả lời thế nào cho phải vì chính nàng cũng chưa tìm được lời giải đáp thích đáng về hành động của Musashi.

Hồi tưởng lại sáu bảy năm trước khi còn ở chùa Shippoji, Otsu cũng đã bị một viên đội trưởng làm hỗn. Bây giờ thấy hành động ấy ở Musashi, nàng bối rối.
Mặc dầu hai trường hợp hoàn toàn khác nhau, nàng vẫn không hiểu rõ thái độ dùng sức mạnh để chiếm đoạt như vậy có phải là thường tình của đàn ông hay không và thái độ cự tuyệt của nàng có hợp với hoàn cảnh ấy không ? Mớ ý tưởng hỗn độn và nỗi băn khoăn khiến Otsu phiền muộn. Mối u tình nàng mang trong lòng bấy lâu nay như dòng suối êm đềm, bỗng trở thành thác lũ.
Otsu liên tưởng đến tiếng thác đổ ầm ầm, tiếng kêu thét ngỡ ngàng của lòng nàng trước hành động của người yêu và vẻ ngạc nhiên trên nét mặt Musashi. Nàng lại càng hoang mang hơn nữa vì nếu cứ như thế này mãi, cả hai không hiểu nhau thì sự theo chàng như một cái bóng thật là phi lý.

Thấy Otsu mắt đỏ hoe, sự bối rối hiện rõ trên gương mặt, Jotaro thôi không hỏi nữa. Và nó cũng quên ngay những điều vừa hỏi.

Đến Kozengi, Jotaro dẫn bò, rẽ sang một đường lớn nhiều người qua lại hơn. Ngay chỗ rẽ là một căn lều gỗ dùng làm trụ sở cho lính tuần tra xét những khách bộ hành để tìm bắt kẻ gian phi và đôi khi cả những kiếm sĩ đối nghịch với chính quyền.

Otsu và Jotaro cũng bị lính tuần chặn giữ, nhưng nhờ có chứng thư của tướng công Mitsuhiro nên không bị làm khó dễ gì. Tiếp tục cuộc hành trình, qua nhiều quán xá ven đường, lần này Jotaro ngoan ngoãn dắt bò đi, không đòi ăn như những lần trước.

Hết quãng đường phố tương đối đông dân cư, lại đến quãng đường vắng vẻ, cây cao và bụi gai mọc chi chít. Jotaro bỗng hỏi Otsu:

- Cô Otsu ! Huyền Trang là ai ?

- Huyền Trang ?

- Vâng. Khi qua quán đằng kia, có người chỉ cô và nói “Huyền Trang cưỡi bò” !
Vậy Huyền Trang là ai vậy ?

Otsu cười:

- Không rõ có đúng không, cô chỉ biết Huyền Trang là một vị sư nhà Đường bên Tàu, sang nước Thiên Trúc thỉnh kinh và mang về Trung Hoa nhiều bộ kinh quý giá lắm.

- À, cháu biết rồi ! Đấy là ông sư Tam Tạng. Vậy nếu cô là Huyền Trang thì cháu là Tôn Ngộ Không rồi !

Otsu cười như nắc nẻ. Nhìn thằng bé đen đủi, chân tay dài múa may như con vượn, nàng trêu nó:

- Ừ, vừa là Tôn Ngộ Không lại vừa là Trư Bát Giới nữa. Vì em háu ăn lắm.

Không vừa, Jotaro đáp lại:

- Như vậy mới xứng với sư Tam Tạng hay khóc !

Cả hai cùng cười vang, không nhớ gì đến những chuyện buồn phiền trước đấy nữa.

- Tại sao Huyền Trang lại cùng đi với Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới hả cô ?

Otsu biết chuyện Tam Tạng thỉnh kinh từ khi còn ở chùa Shippoji, nhưng nghe thằng bé hỏi thì hơi lúng túng. Nàng chỉ đáp đại khái:

- Ngộ Không tượng trưng cho sự khôn ngoan tháo vát, Bát Giới là lòng dục của con người, còn Huyền Trang, lòng sùng đạo.

Sự giải thích ấy chẳng biết có thỏa mãn được tính tò mò của Jotaro không, nhưng không thấy nó hỏi thêm gì nữa.


oo
- Đứng lại !

Tiếng quát kèm theo bóng người trong bụi nhảy xổ ra chặn đường khiến Otsu và Jotaro giật mình thất sắc. Định thần nhìn kỹ, thì ra là Matahachi; một Matahachi gầy đen, quần áo xốc xếch. Gã trợn mắt, chỉ tay vào mặt Otsu, giọng hằn học:

- Con tiện tỳ kia ! Xuống ngay !

Cơn ghen tức lộ trên nét mặt, gã hùng hổ sấn đến đầu con bò Otsu đang cưỡi.

Từ khi giã biệt Musashi trên sơn đạo ở sườn đồi Sinh Minh, Matahachi nghe theo lời khuyên của bạn, đến Edo lập nghiệp. Gã có ý đợi Musashi tại Liễu kiều để cùng đi. Nhưng số phận run rủi, gã vừa tới Liễu kiều đúng lúc thấy Musashi sánh vai Otsu vào quán trọ. Sự hân hoan trên nét mặt hai người khi tương hội khiến Matahachi nổi cơn ghen, quên luôn những lời khuyên chí tình của bạn, cho đó chỉ là những lời dối trá. Gã theo dõi Musashi và Otsu suốt dọc hành trình, đôi lúc lạc dấu vết, mãi đến bây giờ mới được dịp ra tay.
Ngạc nhiên cực độ, Otsu không thốt nên lời, trừng trừng nhìn gã.

- Xuống ngay ! Mày theo thằng Takezo, thất thân với nó rồi phải không ?

Phẫn nộ và khinh bỉ thay cho ngạc nhiên, Otsu xám mặt.

- Ta không xuống ! Ta không liên quan gì đến ngươi cả !

- A ! Matahachi giận dữ thét. Nhưng ta có liên quan ! Ngươi xuống không ?

Thét đoạn, hắn sấn đến nắm áo Otsu. Jotaro gạt gã ra:

- Ông làm gì thế ? Cô ấy không muốn xuống thì không xuống. Ông có quyền gì ...

Matahachi nhảy lui:

- Thằng oắt này là ai ?

- Là ai không cần biết, nhưng ông không được động đến cô Otsu.

- A ! Láo ! Ta nhớ ra rồi ! Mày là thằng oắt con bưng rượu ở quán Kitano !

- Mà ông là gã say rượu ở quán ấy ! Phải rồi, ông sống bám vào mụ điếm già, bây giờ bị mụ bỏ chứ gì !

Câu nói của thằng bé khiến Matahachi nhảy lên như có ai cầm nắm muối xát vào vết thương đang rướm máu của gã.

- Đúng không ?

Mắt Matahachi trợn ngược:

- Nhãi con khốn nạn ! Ai dạy mày thế ?

Gã nhoài tay ra định túm cổ Jotaro. Nhưng nhanh như cắt, Jotaro đã luồn qua bụng bò, chuồn sang bên kia, ngoái cổ lại hét:

- Đồ tồi ! Hèn nhát ! Bắt nạt trẻ con !

Con bò vùng lên chạy, mang theo Otsu trên lưng. Nàng kinh hãi kêu cứu. Jotaro chạy theo, định đỡ Otsu xuống thì bị Matahachi túm được.

- Oắt con ! Tao bắt được mày rồi ! Nói lại những điều vừa rồi tao nghe thử !

Jotaro vung tay đấm vào mặt gã:

- Đồ tồi ! Đồ hèn nhát ! Ăn bám vào gái điếm !

Matahachi túm ngực áo nó nhấc bổng lên. Thằng bé vừa định rút kiếm gỗ ra liền bị Matahachi tức giận ném ngay vào bụi rậm. Đầu va vào gốc cây, Jotaro nằm sóng soài bất tỉnh.

Mở mắt ra, con đường mòn vắng hoe, Jotaro không nhớ chuyện gì đã xảy ra. Một tiếng chim lảnh lót từ trên ngọn cây cao vọng xuống, nó nghe như tiếng sáo ai thổi đột nhiên bị cắt đứt.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 5 Chương 52: Một vụ bắt cóc Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.