[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 51: Dưới thác nước - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 51: Dưới thác nước

Hôm sau, cả ba người, Otsu, Miyamoto Musashi và đồ đệ rời quán trà Liễu Kiều lên đường đi Edo. Trời quang đãng, ánh nắng đầu mùa chan hòa, vạn vật dường tươi đẹp hẳn lên. Màu lá cây xanh non, không khí trong vắt. Ven suối, những cánh hoa rừng rụng sau trận mưa vừa rồi còn rải rác trên nền cỏ ướt.
Otsu cưỡi bò, Miyamoto Musashi thong dong đi cạnh. Cả hai nét mặt hớn hở. Bao nhiêu sầu muộn trước đây hình như họ đều để lại đằng sau cả. Jotaro chạy nhảy như con sóc. Nó lấy lá cuộn thành kèn thổi te te và đuổi bắt những con sáo sậu đậu ở vệ cỏ.


Mặt trời mỗi lúc một cao, Jotaro đã thấy mồ hôi vã lấm tấm. Nó lấy tay quệt:

- Nóng quá ! Mới sáng mà đã nóng. Đây là đâu thế thầy.

- Đèo Mã Yên Sơn. Nghe nói khúc này khó đi lắm, sang bên kia, đường mới khá hơn.

- Thảo nào con thấy mệt !

Miyamoto Musashi phì cười:

- Tại con chạy nhảy nhiều. Đường còn dài, muốn đi lâu phải giữ sức chứ !

Otsu xen vào:

- Mình chả có gì vội. Đường vắng, cứ thong thả, đến Edo lúc nào thì đến.

Jotaro phản đối:

- Tại cô cưỡi bò. Thử đi bộ như em xem !

Nhưng vừa than mệt xong, Jotaro đã quên ngay. Thấy đằng xa có thác nước, Jotaro vội reo lên:

- Ồ ! Đằng kia có cái thác. Ta lại xem đi thầy !

Miyamoto Musashi cũng phụ họa:

- Ờ phải đấy, ta lại đó nghỉ chân.

Cả ba rẽ vào đường mòn. Càng vào sâu, cảnh càng hoang dã. Cỏ cao ngang đầu gối, hoa dại rụng đầy, sau trận mưa, nước suối dâng cao kéo theo những cành khô gẫy dạt vào bờ từng đám.

Tiếng nước đổ ầm ầm nghe mỗi lúc một rõ, muốn nói chuyện với nhau phải cao giọng hơn bình thường.

Đến gần thác, thấy có gian lều gỗ chẳng biết ai đã dựng lên, dùng làm chỗ trú chân thật hợp ý.

Jotaro đỡ Otsu trên lưng bò xuống, rồi dẫn con vật buộc vào gốc cây hòe gần một thảm cỏ mướt. Otsu chỉ tấm biển gỗ dựng bên thác:

- Kìa ! Tấm biển đề tên thác nước: Meoto no taki - thác Phu Phụ - tên nghe lạ quá! Chàng biết tại sao có tên ấy không ?

Miyamoto Musashi lắc đầu. Cả hai lẳng lặng đứng nhìn nước từ trên núi ầm ầm đổ xuống, tung bọt trắng phau. Họ đoán có lẽ dòng nước, khi đến chỗ dốc trước khi đổ xuống vực sâu đã bị chia hai, một bên chảy hùng tráng mạnh mẽ, một bên thong thả êm đềm, nên mang tên thế chăng.

Dù thế nào đi nữa, thác nước thật đẹp. Hai dòng song song bổ túc cho nhau trước khi nhập chung làm một, đổ từ trên cao hàng chục trượng xuống một cái hồ lớn rồi chia thành nhiều nhánh len lỏi giữa những ghềnh đá xanh rêu như những con rắn bạc mất hút trong đám cỏ lau và cây rừng rậm rạp dưới chân núi.

Nước chảy liên miên, tiếng thác nước ầm ầm đổ khiến phong cảnh sống động và như tiếp cho Jotaro một nguồn sinh lực mới. Thằng bé nhảy trên những hòn đá ngổn ngang, la hét vang trời, thỉnh thoảng ngưng lại để nghe giọng mình dội vào vách đá vang vang, lấy làm thích thú.

- A ! Có cá ! Có cá !

Jotaro nhặt đá ném. Hết con này đến con khác, cứ thế mê mãi đuổi cá theo dòng suối xuống vùng hạ lưu. Chẳng bao lâu tiếng la hét của nó loãng đi và bị tiếng thác nước khỏa lấp, không còn nghe thấy gì nữa.

Trong bóng mát của gian lều, Miyamoto Musashi và Otsu ngồi cạnh nhau, giữa hằng hà sa số những vòng hào quang sặc sỡ như những chiếc cầu vồng nhỏ do ánh mặt trời chiếu lên trên nền cỏ ướt. Otsu nói:

- Không biết thằng bé chạy đâu ? Mười bốn mười lăm rồi mà còn nghịch ngợm quá!

- Nó còn trẻ con. Ở tuổi ấy, ta nghịch hơn thế nữa. Trái lại, Matahachi lại khác ta. Hắn hiền như bụt. Chẳng biết bây giờ hắn đâu. Hắn đáng phải để ý hơn là thằng bé.

- Nói đến Matahachi, thiếp mới sực nhớ, mong hắn đừng có mặt.

- Sao vậy ? Có mặt Matahachi mình sẽ giải thích để hắn khỏi hiểu lầm. Tốt chứ.

Otsu bứt cỏ:

- Chẳng biết hắn có hiểu không ? Mẹ con bà Honiden nhiều thành kiến và bướng lắm, không như mọi người đâu.

- Otsu ! Có chắc nàng không đổi ý không ?

Otsu ngạc nhiên, hỏi lại:

- Đổi ý về việc gì ?

- Về lòng mình. Ta muốn nói nàng có hối hận đã từ hôn Matahachi chăng ?

Otsu cau mày như vừa nghe một điều trái ý.

- Không ! Thiếp không bao giờ hối hận !

Thiếu nữ mặt ửng đỏ, gục đầu, lấy tay bưng mặt. Cử chỉ ấy cùng những rung động nhẹ của đôi vai nàng, tất cả đều như gào lên một sự thật: “Lòng thiếp thuộc về chàng, chàng không biết ư ? Thiếp là của chàng chứ chẳng phải của ai hết”.

Tiếc đã lỡ lời, Miyamoto Musashi quàng vai Otsu tha thiết. Mấy ngày nay, nhìn ánh sáng đùa giỡn trên thân hình người thiếu nữ, ban đêm dưới ngọn đèn mờ lay động, ban ngày dưới ánh dương quang lộng lẫy, nhìn làn lông tơ lấm tấm mồ hôi, hắn nghĩ đến một bông sen mới nở còn ướt sương mai.

Trong quán trà, chỉ nằm cách nhau một tấm bình phong mỏng, hắn đã ngửi mùi hương từ mái tóc người thiếu nữ bay ra phảng phất lẫn với mùi da thịt nồng ấm. Giờ đây, tiếng thác đổ ngoài kia khích động hắn vô cùng. Mạch máu hắn chảy mạnh. Miyamoto Musashi cảm thấy nhộn nhạo khác thường, bèn bỏ ra xa, đến gần chỗ nước chảy, ngồi khuất trong đám cỏ cao.

Được một lúc, Otsu cũng tới bên, ôm gối hắn và ngước mắt nhìn bộ mặt đăm chiêu thoáng chút hốt hoảng của người yêu.

- Giận thiếp đấy ư ? Nếu có điều gì không phải, cho thiếp xin lỗi.

Miyamoto Musashi không đáp. Mặt hắn đanh lại, cố làm ra vẻ nghiêm trang. Otsu bỗng ôm lấy cổ hắn ghì chặt. Mùi hương của thiếu nữ và cử chỉ nồng nàn ấy khiến Miyamoto Musashi ngây ngất. Hắn không còn tự chủ nổi, ôm chặt lấy Otsu và đè nàng xuống cỏ.

- Otsu ! Otsu !

Nhưng Otsu vùng vẫy, cố thoát khỏi vòng tay lực lưỡng của hắn.

- Đừng ! Đừng ! Musashi, chàng mà cũng thế ư ?

Lệ ứa ra hai bên khóe mắt, tiếng nức nở và nét mặt van lơn của người thiếu nữ làm Miyamoto Musashi sửng sốt. Hắn bỏ Otsu ra. Nàng kinh hãi chạy về lều.

Một chiếc túi nhỏ đựng đồ trang sức từ tay áo Otsu rớt xuống đất nằm trên cỏ, bên một cánh hoa nhàu nát. Miyamoto Musashi đăm đăm nhìn cái túi, thảng thốt:

- Ta đã làm gì ? Ta đã làm gì Otsu ?

Xấu hổ và hối hận tràn ngập lòng người trẻ tuổi. Hắn bị lạc hướng và có cảm tưởng như vừa bị xúc phạm. Otsu lừa dối hắn sao ? Nhưng lời nói của nàng, mắt nàng, môi nàng, tóc nàng, cả thân thể và dáng điệu của nàng nữa, đều mời mọc hắn, thổi bùng ngọn lửa đam mê trong lòng hắn, rồi khi ngọn lửa ấy đã phừng cháy, cũng lại chính nàng dập cho nó tắt.

Sao vậy ? Miyamoto Musashi không ý thức được trinh tiết đối với Otsu quý trọng đến mức nào và sự cố gắng của nàng để người yêu không bị ràng buộc bởi những trách nhiệm khác ngoài kiếm đạo. Hắn chỉ nhìn thấy sự thất bại chua cay của mình trong sự không kềm chế nổi lòng ham muốn. Hình như bao nhiêu cố gắng để trở thành người phi thường của hắn đều hư ảo, hão huyền cả.

Miyamoto Musashi phục xuống cỏ. Hắn tự nhủ chưa làm điều gì xâm phạm nhưng sao lương tâm hắn vẫn không an ổn. Mùi đất ẩm xông lên, Miyamoto Musashi dần dần lấy lại được bình tĩnh. Khi đứng dậy, mắt hắn không còn ngọn lửa đam mê nữa mà nguội lạnh như tiền. Dường như hắn vừa nghe tiếng gọi, tiếng gọi của sông rộng núi cao, của lý tưởng hắn đã nguyện phục vụ. Lông mày hắn cau lại như trước kia hắn đã cau lại lúc phải đơn phương lâm trận với hàng trăm đệ tử Yoshioka dưới gốc cổ tùng. Một đám mây che khuất vầng thái dương. Con chim rừng bay qua, buông tiếng kêu lanh lảnh. Cơn gió đổi chiều làm tiếng thác nghe khác lạ. Miyamoto Musashi phanh ngực áo, thong thả đến gần chân thác nước.

Như con chim sẻ nhỏ sợ hãi, Otsu đứng sau gốc sồi lớn chứng kiến tất cả những băn khoăn lo lắng của người tình. Nàng không biết Miyamoto Musashi có hiểu cho nàng không. Thấy Miyamoto Musashi đau đớn, đã mấy lần Otsu muốn chạy ra giải thích cho chàng rõ, nhưng hình như có cái gì cầm chân nàng lại. Lần đầu tiên, nàng thấy thần tượng của nàng, người mà nàng đã dâng hiến cả linh hồn, không phải là hiện thân của đạo đức như nàng tưởng. Sự phát hiện ra trong con người Miyamoto Musashi một con thú trần trụi với dục tính mãnh liệt khiến mắt Otsu mờ đi vì buồn rầu và kinh hãi.

Otsu muốn chạy, tìm một chỗ nào thật vắng vẻ ẩn tránh. Nàng muốn bình tĩnh hơn để suy nghĩ, nhưng đi một quãng lại lo sợ và bất định.

“Có lẽ Miyamoto Musashi khác mọi người. Lòng ham muốn và sự tỏ tình của chàng cũng khác. Ta đã làm khổ chàng”.

Bèn quay trở lại chỗ Miyamoto Musashi đứng, nhưng chẳng thấy ai, chỉ thấy hơn nước như sương bao phủ và tiếng thác đổ ầm ầm rung chuyển cả căn lều gỗ.

- Cô Otsu ! Cô Otsu đâu ?

Tiếng Jotaro gọi thất thanh.

- Cô đây.

- Sư phụ ngã xuống thác rồi ! Cô đứng đây, em xuống xem sao.

Jotaro nắm dây leo, chuyền xuống giữa những phiến đá trơn trượt. Nhưng Otsu làm sao mà có thể cứ đứng ở đây được. Nàng cũng tìm cách theo chân thằng bé.

Đến lưng chừng ghềnh, Otsu thấy một vật gì như phiến đá trắng ở giữa thác.
Chính là Miyamoto Musashi, tựa một sinh vật tí hon giữa cảnh hùng vĩ của thác nước cao hàng chục trượng trên đầu !

Hai tay chắp trước ngực, trần truồng, hắn cầu nguyện.

- Sư phụ !

- Miyamoto Musashi !

Nhưng những tiếng hét ấy chẳng bao giờ hắn nghe được. Như nghìn nghìn vạn vạn con rồng bạc điên cuồng gầm thét xung quanh, đưa móng vuốt ra quấn lấy vai lấy tay hắn, sẵn sàng lôi hắn đi, những dòng nước nghìn cân nặng của thác Phu Phụ có thể đưa hắn tới cái chết tăm tối. Một chút sơ hở, mất thăng bằng, một hơi thở sai lại khiến công lực suy giảm, Miyamoto Musashi sẽ bị cuốn vào vực sâu, không cách gì trở lại.

Hắn có cảm tưởng như tim phổi và cơ thể hắn bị sức nặng của cả dãy Mã Yên Sơn đè lên. Hắn không thể khinh xuất.

Ngọn lửa dục vọng trong lòng hắn lụi dần ...lụi dần ...Ngọn lửa ấy giống như lòng tham vọng trước đây đã đẩy hắn ra trận Sekigahara, đã là động lực thôi thúc hắn thực hiện những võ công phi thường. Nhưng nếu hắn không hướng dẫn, chế ngự được tham vọng, nó sẽ biến hắn thành giống thú hung bạo. Mà với một kẻ thù vô hình, nguy hiểm như thể ẩn tàng trong xương thịt, đau đớn thay cho Miyamoto Musashi, lưỡi gươm của hắn lại vô dụng !

Ý thức sự thất bại hiển nhiên của mình, Miyamoto Musashi hoang mang bối rối.

Đứng dưới thác nước điên cuồng, hắn cầu nguyện, mong tìm sự quân bình của thể xác và tâm hồn trong khi tranh thắng với cơn thịnh nộ của trời đất, cũng như trước kia hắn đã tranh thắng ngọn Đại Bàng Sơn.

- Sư phụ ! Sư phụ đừng bỏ con !

Tiếng thét của Jotaro giờ đây là một lời van xin nức nở. Nó cũng chắp tay trước ngực, mặt nhăn lại, cùng chia xẻ với thầy sức nặng ghê gớm của khối nước, niềm đau và sự buốt lạnh thầy nó đang gánh chịu.

Jotaro không hiểu sao sư phụ mình lại làm thế. Đứng dưới thác nước cho đến chết chăng ?

Bỗng nó giật mình: cô Otsu cũng không còn trên bờ bên kia nữa. Hay lại ngã xuống suối rồi ?

Đột nhiên, giữa những tiếng gió hú và thác đổ ầm ầm, Jotaro nghe tiếng thầy.
Tiếng được, tiếng mất, không rõ ràng, chẳng biết là lời niệm kinh hay là những lời tự trách, nhưng tiếng thầy nó mạnh lắm, đôi lúc át cả tiếng gió gào và tiếng thác đổ.

Rồi thầy nó thận trọng bước ra khỏi thác. Vẻ trẻ trung và mãnh liệt giờ đây lồ lộ trên tấm thân cùng tráng của Miyamoto Musashi. Tâm, thân hắn đã được thanh lọc để sẵn sàng bắt đầu một đời sống mới.

Hiểm họa đã qua. Jotaro thở phào. Nếu cô Otsu không còn ở trên bờ nữa thì chắc cô cũng đã về lều, vì cô tin rằng sư phụ nó không sao cả.

- Cô Otsu chắc hiểu thầy mình hơn mình.

Nó nghĩ thế rồi nhảy từng bước nhẹ nhàng trên những hòn đá, tìm quãng suối hẹp lội sang bờ bên kia.

Khi đến gần lều, Jotaro rón rén nhìn vào trong thấy Otsu ôm áo và kiếm của sư phụ, mặt đầm đìa nước mắt, nhưng môi lại như mỉm cười.

Otsu không giấu mình khóc. Jotaro thấy lần này những giọt nước mắt của cô Otsu khác những giọt nước mắt những lần trước. Nó không hiểu tại sao, chỉ linh cảm một chuyện gì quan trọng lắm đã xảy ra giữa hai người.

Jotaro bỏ đi, ra chỗ gốc hòe, nằm xuống thảm cỏ cạnh con bò và nói:

- Cứ thế này thì bao giờ mới đến Edo ?
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 51: Dưới thác nước Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.