[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 34: Đồng cỏ úa - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 34: Đồng cỏ úa

Rendaiji là một đồng cỏ, trước kia dành cho hoàng cung dùng làm mục trường nuôi gia súc. Đồng rộng bao la nhưng không bằng phẳng, đồi nọ tiếp đồi kia trải dài đến tận chân núi. Đây đó vài khu rừng phong thưa, lẫn với nhiều gốc tùng cổ thụ điểm những nét xanh đen trên nền cỏ úa. Đường mòn ngang dọc khắp nơi, ngoằn ngoèo ẩn hiện giữa những hàng lau già xơ xác mà hoa lau muộn từ cuối thu năm ngoái vẫn còn bạc phau, nghiêng ngả.


Vào thế kỷ trước, đồng này có một cái giếng lớn lộ thiên, nước luôn luôn trong và ngọt nên mới có tên là đồng Rendaiji (guếng lớn). Giếng sau bị cạn không hiểu vì lẽ gì, cỏ cũng kém xanh dần, thành ra đồng bị bỏ phế. Hoàng cung sai người mang gia súc đi chăn nơi khác, từ đấy đồng Rendaiji trở thành hoang địa.

Đồ đệ Yoshioka khoảng chừng hai chục người tụ tập dưới chân đồi từ sáng sớm, gần sơn đạo đi Nara. Sau vài ngày nắng dịu đầu năm, tiết trời bỗng trở lại lạnh. Gió đông bắc thổi nhiều, chúng ngồi sát vào nhau quây quần bên đống lửa, mặt ai nấy đăm chiêu tư lự. Về phía nam cổ thành, đỉnh núi Vân Sơn, tuyết phủ trắng phau, lấp lánh giữa những cành phong trơ trụi. Thỉnh thoảng một tiếng chim sớm lảnh lót vang lên nhưng rồi tắt phụt, thê lương như cánh đồng hoang phế.

Chúng ngồi như vậy dường đã lâu lắm, chẳng ai nói với ai câu gì. Bỗng Ueda lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng:

- Mấy giờ rồi ?

Bọn đàn em cùng ngửng lên nhìn trời, đồng thanh đáp:

- Dễ đến cuối giờ thìn.

- Sương tan gần hết rồi. Sao không thấy tiểu chủ đâu nhỉ ?

- Tiểu chủ bảo cứ ngồi đây chờ. Chắc cũng sắp tới !

Một người nóng ruột, chạy ra phía sơn đạo, nhìn xuống dưới dốc. Đường đất đỏ vắng tanh, gió thổi rạp đầu những ngọn bông lau hiu quạnh. Bóng một con sóc đen vụt qua, lẩn vào bụi cây, êm và nhẹ như chiếc lá rụng. Ueda bồn chồn. Hắn sửa lại y phục, xắn cao tay áo, buộc cổ tay bằng hai sợi dây da cho gọn rồi nói:

- Ta nóng ruột quá ! Giờ hẹn qua đã lâu ...

- Huynh trưởng có nghĩ là tiểu chủ ở phía gần giếng không ? Mình hẹn gặp nhau ở khu Rendaiji mà !

- Có thể lắm. Đứa nào chạy ra đó coi xem sao !

Nhưng chẳng ai động tĩnh, vì chẳng ai muốn một mình làm chuyện nguy hiểm ấy mà Ueda xem ra cũng không có chủ ý gì nhất định. Cả bọn vẫn ngồi lẳng lặng nhìn ngọn lửa lụi dần, khói đen cuồn cuộn bốc cao rồi tản theo chiều gió. Một đứa nói bâng quơ:

- Không biết tiểu chủ bảo đợi ở đây hay bên ấy ?

- Ở đây ! Chắc chắn ở đây !

Xác nhận xong, Ueda đưa mắt nhìn thuộc hạ:

- Thằng Musashi đó bây giờ ở chỗ nào thì mình không biết, nhưng tiểu chủ bảo mình đợi ở đây thì cứ đợi ở đây. Chúng ta không thể phân tán ra nhiều nơi được, nguy hiểm lắm. Vả cũng không nên đi tìm, giang hồ sẽ bảo mình ỷ chúng hiếp cô, còn gì là danh dự của bản phái ?

Ngồi yên một lúc, hắn lại tiếp:

- Mà thằng đó là cái gì mà mình phải quan tâm ? Chẳng qua chỉ là một tên nhà quê có chút sức mạnh. Dù nó có học mót được vài đường kiếm thì cũng khó mà địch được tiểu chủ ...

Tuy một số trong bụng không đồng ý vì đã chứng kiến trận đấu kiếm năm trước giữa Miyamoto Musashi và môn đệ bản phái tại võ trường Yoshioka, nhưng lời nói của Ueda tựa như liều thuốc an thần, nếu không làm phấn khởi bọn đàn em thì nhất thời cũng giữ vững được tinh thần của chúng.

Vẻ mặt đa số bây giờ trông tươi hơn. Chúng bàn tán xôn xao:

- Ueda lão huynh nói phải lắm ...

- Phải rồi ! Chúng ta nên nhớ trong cuộc tỷ võ này, tiểu chủ sẽ cho thằng ấy một bài học để nó câm cái mõm chó má của nó lại, đừng huênh hoang khoác lác nữa.

- Lần này võ lâm thế nào cũng có người theo dõi. Ta phải cẩn thận lắm mới được.

Nếu không trực tiếp trợ giúp tiểu chủ ta cũng nên đi theo để cổ võ ...

- Tiểu chủ đã căn dặn đợi ở đây. Dù sao cũng cứ chờ lệnh đã.

Mặt trời lên cao. Giờ thìn qua từ lâu, sang đến giờ tỵ, rồi cuối tỵ mà Seijuro vẫn chưa đến. Miyamoto Musashi cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Vẻ lo lắng hiện trên nét mặt của cả bọn.

Dọc theo sơn đạo đi Nara, ở ven suối cũng như trong các lùm cây rải rác đã thấy lỗ nhố bóng người. Đấy là những kẻ hiếu kỳ nghe nói có cuộc tỷ võ thì đến coi cho biết.

Tiếng bàn tán theo gió thoảng đưa đến tai bọn đồ chúng Yoshioka:

- Miyamoto Musashi đâu ?

- Không biết ! Cả Seijuro hình như cũng không có mặt.

- Lạ nhỉ ! Thế đám ngồi kia là những ai ?

- Nếu không phải là phe bên này thì cánh bên kia. Đến để ủng hộ chứ gì ?

- Lạ ! Tỷ kiếm gì mà đối thủ chả thấy đâu, chỉ thấy có người cổ võ.

Ueda và thuộc hạ nghe những lời bàn tán tiếng còn tiếng mất không rõ ràng nhưng cũng đoán được ý chính. Hắn bực lắm, định bảo một tên đàn em ra đuổi bọn đó đi nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Dù sao, những điều họ nói ra đều là sự thật. Vả chăng, họ cũng khôn ngoan đứng ở phía xa, nấp sau bụi cây nói lén, mình đến dọa nạt chỉ tổ mua cười cho thiên hạ. Đám người hiếu kỳ mỗi lúc một đông thêm, thấp thoáng có cả bóng phụ nữ.

Jotaro cũng là một trong số những kẻ hiếu kỳ đó. Nó đội nón nan rộng vành, chữ “giường cho thuê” viết trên đó nay đã nhạt màu, trông lờ mờ không rõ nét. Chân nó đi đôi hài xảo cũ, lưng đeo kiếm gỗ, dài như cái đòn gánh, bên hông lủng lẳng túi hành trang vải thô lớn trông thật tức cười, nhưng ra phết giang hồ lãng sĩ lắm. Jotaro len lỏi đi từ toán người này đến toán người khác, chú ý nhìn khắp mặt phụ nữ.

“Quái nhỉ, chị Otsu đâu sao không thấy ? Cô cũng đã đọc bảng cáo yết rồi mà !
Hay là bà cụ già lại không cho đi !”.

Hôm nay Jotaro ra đây, hy vọng thế nào cũng tìm được sư phụ. Nó không sợ sư phụ nó gặp nguy hiểm vì nó đã mấy lần chứng kiến tài năng của ông, khi ở cánh đồng Hannya cũng như khi giao đấu với ba cao thủ nhà Yagyu. Nó tin tưởng vào sức mạnh cũng như những chiêu kiếm thần tốc của thầy nó, những chiêu kiếm mà Jotaro ước mong một ngày nào rảnh rỗi, thầy nó sẽ truyền thụ lại cho nó. Điều làm Jotaro lo lắng nhất là sự không có mặt của Otsu. Nó không biết nàng đang gặp những trở ngại gì.

Trong trí tưởng tượng ngây thơ và phong phú của nó, Jotaro hình dung ra Otsu bị yếu đau không ai săn sóc. Bà già kia tuy nói là mẹ nhưng không làm nó yên tâm. Không hiểu sao Jotaro linh cảm bà tìm cách lừa dối và ly gián cô cháu nó. Thâm tâm, Jotaro coi bà già kia nhưng một con mẹ phù thủy nham hiểm hiện ra để bắt cô Otsu đi, như trong các chuyện thần tiên nó đã thường được nghe kể, những bà lão mũi khoằm răng vổ bắt các thiếu nữ xinh đẹp đem đi giết chết. Nghĩ đến Otsu bị giết chết, Jotaro sợ hãi quá chừng. Nó kêu lên một tiếng nhỏ rồi tự trấn an:

“Chắc không có chuyện ấy đâu !”.

Nhưng rồi nó vẫn lầm bầm nguyền rủa bà già độc ác.

Mãi suy nghĩ không để ý, Jotaro đâm sầm vào một thanh niên cao lớn. Nó giật mình, lí nhí một lời xin lỗi. Thanh niên kia nhìn nó từ đầu đến chân, nói:

- Hà ! Bé con ! Mấy hôm nay sao ta không thấy mày ở đầu cầu đường Gojo ?

Jotaro ngạc nhiên, trố mắt:

- Tráng sĩ là ai, sao gặp cháu ở đó ?

Nhưng nói xong, nó đã sực nhớ ra ngay người vừa gọi nó:

- À, phải rồi. Tại hôm nay tráng sĩ không mặc áo đỏ nên cháu không nhận ra !

Thanh niên mỉm cười:

- Ờ ! Hôm đó ta gặp mày đi với một thiếu nữ kia mà. Thiếu nữ đâu rồi ?

- Đấy là cô Otsu.

- Thiếu nữ đó tên Otsu à ?

- Dạ phải.

- Có bà con gì với Miyamoto Musashi không ?

Nghe hỏi, Jotaro bực mình, đáp lơ lửng:

- Dạ, dạ ...

- Dạ dạ cái gì ? Nàng là em họ Miyamoto Musashi phải không ?

- Dạ không.

- Em gái ?

- Cũng không phải.

- Vậy bà con ra sao ?

- Cô Otsu yêu Miyamoto Musashi.

- Vậy là ý trung nhân hả ?

- Cháu không biết. Musashi tiên sinh là sư phụ cháu.

Lần đầu tiên Jotaro gọi Miyamoto Musashi bằng tiên sinh vì cô Otsu đã dạy nó phải trọng thầy. Nó vênh mặt nhìn gã thanh niên. Gã nhìn lại nó, quắc mắt:

- Thảo nào mày ra đây. Sư phụ mày đâu, sao không thấy. Mọi người đang chờ.

Jotaro tức giận thật sự:

- Sao tráng sĩ hỏi vậy ? Cháu không biết, cháu không cùng đi với sư phụ.

Chợt một bọn ba người chạy đến, dẫn đầu là Ueda. Nhìn gã thanh niên, hắn reo lên:

- Kojiro ! Chà ! Bữa nay mới thấy đại hiệp đấy !

- Ueda huynh ! Tại hạ cũng vừa tới.

Ueda mừng rỡ dắt tay thanh niên đến bên đống lửa. Đồ đệ Yoshioka đứng cả dậy thi lễ.

Thấy mọi người vây chung quanh một trang thanh niên dáng cao lớn, đeo trường kiếm, khách bàng quan truyền miệng nhau ra vẻ hiểu biết:

- Chắc là Miyamoto Musashi. Trông người khí phách đấy chứ !

- Chắc không ?

- Thì còn ai vào đấy nữa ?

- Ờ, dáng dấp hiên ngang thế kia. Phải cái y phục hơi diêm dúa !

- Không ! Không phải Miyamoto Musashi đâu. Jotaro vội cải chính. Miyamoto Musashi gì mà ăn mặc như kép tuồng vậy.

Mọi người cười ồ, chưa rõ thằng bé này là con cái nhà ai thì Jotaro đã phưỡn ngực đáp:

- Ta là học trò của Musashi tiên sinh !

Đám đông xúm lại hỏi han, Jotaro hãnh diện tả hình dáng sư phụ, nhưng đến khi bị hỏi sư phụ đâu, sao không đến, nó lúng túng chẳng biết trả lời làm sao. Mọi người bán tín bán nghi, nghểnh cổ nhìn. Có kẻ kiên nhẫn chờ, có kẻ chán nản bỏ về không quan tâm đến vụ tỷ thí nữa.

Kojiro đến ngồi bên Ueda. Từ sau ngày nguyên đán, hắn không còn lui tới võ đường Yoshioka, mà Seijuro thì buồn bực có ý giận ông khách kém nhã nhặn và vô tâm nên cũng chẳng sai người đi tìm. Phần Kojiro, hắn chẳng chú ý đến cuộc tranh chấp nữa, vì kể từ khi gặp Miyamoto Musashi dưới chân cầu đường Gojo, đối phó với tia mắt đầy hung quang và quyết liệt của gã, Kojiro đã biết kết quả ra sao rồi. Nhìn bọn đồ đệ Yoshioka, kể cả những tay trụ cột trong phái như Ueda chẳng hạn, ngồi ỳ ra bên đống lửa chờ lệnh, Kojiro đem lòng thương hại. Hắn đã định chẳng nói ra nhưng không dằn được bất nhẫn:

- Miyamoto Musashi không đến, thật là phúc cho Yoshioka lắm. Các vị còn ngồi đây làm gì. Sao chẳng chia nhau ra đi đón tiểu chủ các vị dẫn về võ đường thôi, kẻo mà mất mạng sớm !

Mọi người ồ lên một tiếng. Có người giận quá định cất tiếng thóa mạ thì Kojiro đã chặn ngang:

- Tại hạ nói như vậy cũng chỉ có ý mưu cầu an lạc cho chưởng môn quý phái chứ chẳng có hậu ý gì khác. Trong cuộc giao đấu này, Seijuro không thủ thắng được. Nếu y không bị Miyamoto Musashi giết thì cũng mang thương tật suốt đời.

Ueda đứng phắt dậy, tay để vào đốc kiếm, trừng mắt hét lớn:

- Thằng con nít này, sao dám buông những lời ngông cuồng quá sức, không coi ai ra gì cả ?

Kojiro cười khẩy:

- Tại hạ biết những lời nói thẳng của tại hạ sẽ làm quý vị mếch lòng. Trung ngôn nghịch nhĩ. Nếu quả thật các vị không ưa, tại hạ xin rút lại lời nói ấy vậy ! Có điều, tại hạ cũng xin kiếu, không thể tiếp tay các vị được !

- Ai nhờ ngươi tiếp tay ?

- Thì Yoshioka Seijuro và cả các vị nữa. Các vị đã mặc nhiên có thái độ ấy !

- Láo !

- Vậy nếu không thì tại sao các vị lại đãi ngộ tại hạ như đã làm trong mấy tuần nay?

- Đó chỉ là vì lòng hiếu khách. Chúng ta muốn xử tốt với ngươi. Thế thôi !

- Ha ha ! Nếu chỉ có thế thì tại hạ cám ơn ! Nhưng này, tại hạ cảnh cáo:
nếu các vị bỏ ngoài tai lời tiên đoán của tại hạ, các vị sẽ hối không kịp. Miyamoto Musashi không phải con người tầm thường. Y rất nguy hiểm. Nguy hiểm không những cho chưởng môn các vị mà còn cho cả phái Yoshioka nữa. Tại hạ đã có dịp nhìn đôi mắt y, quyết liệt vô cùng mà cũng tàn nhẫn vô cùng ...

- Thôi ! Đủ rồi ! Giờ này không phải lúc để ngươi nói những lời làm nhụt nhuệ khí bọn ta !

Nhưng Kojiro làm như không nghe tiếng. Hay hắn chẳng coi những lời ấy vào đâu. Hắn tiếp, còn cay độc hơn nữa:

- Những kẻ trong cảnh suy tàn thường không chịu nhận lời nói thẳng.

Và chế giễu:

- Tấm cáo thị các vị cho cắm dưới chân cầu là bảng cáo phó của phái Yoshioka ! Thật đáng buồn tại hạ phải chứng kiến cảnh trụy lạc của một môn phái vẫn được coi là có nhiều hảo thủ.

Ueda nhổ bọt vào Kojiro và soạt một tiếng, đã rút kiếm ra khỏi vỏ.

Đồ chúng Yoshioka cũng nhất tề đứng dậy, đao kiếm cầm tay, mặt đằng đằng sát khí.

Nhưng như cắt, Kojiro phóng cước đá đống lửa bắn tung, xoay mình một vòng. Người ta chỉ thấy tấm thanh bào của hắn rung động, lưỡi kiếm dài như cây sào phơi đã lăm lăm trong tay, sáng lấp lánh và lưng hắn đã dựa vào gốc cổ thụ gần đó.

Kojiro cười gằn. Hiển nhiên nếu bọn Yoshioka cùng xông lại công kích thì hắn đã sẵn sàng.

Nhìn cục diện đột nhiên biến chuyển, người tinh ý biết ngay gã thanh niên tuy trẻ người mà mánh lới thâm độc. Hắn đã dùng những lời khiêu khích để, trước mặt bọn đồ đệ Yoshioka và bao nhiêu khách bàng quan gần đó, có cơ hội chứng tỏ tài năng. Nếu cần, hắn sẽ ra tay tàn sát hầu làm lu mờ và áp đảo cả phái Yoshioka lẫn Miyamoto Musashi.

Thật là một hành động cao ngạo và liều lĩnh, nhưng là một sự liều lĩnh có tính toán.

Kojiro chậm rãi đưa tay kiếm lên ngang mặt, mũi kiếm trỏ thẳng về đằng trước.

Giữa lúc ấy, tiếng một thiếu nữ vang lên lanh lảnh từ phía sơn đạo:

- Kojiro !

Mặt gã thanh niên vẫn lạnh như tiền. Gã chăm chú nhìn bọn Yoshioka, không bỏ sót một cử chỉ. Ueda đứng trước mặt hắn, hai tay nắm chuôi kiếm, lưỡi kiếm chênh chếch chúc xuống, mũi kiếm chĩa vào hông địch thủ. Thế kiếm thật vững vàng, thủ không sơ hở mà lúc công chỉ cần xoay nhẹ cườm tay, mũi kiếm đã sát bên sườn, làm địch thủ lúng túng.

Tiếc thay, thế kiếm không thi triển được, vì đột nhiên hàng ngũ Yoshioka rối loạn.

Một môn sinh vừa chạy tới vừa kêu thảng thốt:

- Các vị hãy dừng tay ! Ueda lão huynh ! Mau đi cứu tiểu chủ. Nguy lắm.
Mọi người quay cả lại. Môn sinh này tên Miike Jurozaemon, là võ sinh mới nhập môn được Seijuro cho theo hầu để sai vặt. Miike Jurozaemon vừa chạy đến trước mặt Ueda đã phục xuống. Gã thở hổn hển:

- Ueda lão huynh ! Tiểu chủ nguy rồi !

- Làm sao ? Chuyện gì ? Tiểu chủ bây giờ ở đâu ?

Đứng trước cảnh bối rối của nội bộ Yoshioka, Kojiro không nói và cũng không có hành động gì. Hắn thong thả tra kiếm vào vỏ rồi lui ra xa chừng và i trượng đến gặp thiếu nữ vừa gọi tên hắn:

- Akemi ! Nàng đến đây làm gì ?

Thiếu nữ chẳng những không đáp còn hỏi ngược lại:

- Miyamoto Musashi đâu ?

Kojiro trừng mắt:

- Akemi, ta đã bảo nàng không được đến đây, sao còn đến ?

- Ngươi là gì của ta mà có quyền cấm ?

- Câm mồm ! Về ngay nhà trọ đường Quan Ngoại chờ ta ở đấy !

- Không về ! Ta muốn gặp Miyamoto Musashi, ngươi đừng tìm cách ngăn cản, vô ích!

Kojiro khó chịu. Càng bảo, Akemi càng bướng mà người hiếu kỳ, thấy to tiếng xúm lại mỗi lúc một đông. Hắn đấu dịu:

- Thôi được. Tùy nàng muốn làm gì thì làm. Để ta đến nghe tin tức Seijuro xem sao.

Đồ chúng Yoshioka với Ueda quây xung quanh Miike Jurozaemon mới nghe được vài câu đã mặt cắt không còn hột máu, rầm rập kéo nhau chạy về hướng bắc như đàn mãnh thú trốn lửa cháy rừng. Kojiro cũng đi theo. Hắn đoán sơ sơ chắc Seijuro trúng thương nặng, nhưng không hiểu Miyamoto Musashi thế nào. Dù sao, Seijuro cũng là chưởng môn nhân một phái, tất phải thi triển một vài chiêu kiếm. Hai cọp đánh nhau, cọp này thương tích nặng thì cọp kia cũng chẳng vẹn toàn. Cứ đến xem sao, tùy cơ ứng biến, nếu diệt được cả hai thì càng tốt. Nghĩ đến đây, Kojiro khoan khoái, cười thầm trong bụng.

Ueda và bọn thuộc hạ chạy chừng một quãng khá xa đến ven bờ giếng cạn.
Cỏ cháy vàng loang lổ bao quanh, loạn thạch đủ cỡ đủ màu, ngổn ngang xếp thành vô số hình cổ quái. Tới chân một đồng đất nổi lên như cái gò, cỏ gianh cao tới vai, Miike Jurozaemon vạch cỏ cúi xuống gọi:

- Tiểu chủ !

Đồ đệ Yoshioka kẻ trước người sau cũng vừa tới. Nhìn Seijuro nằm dài thiêm thiếp, mặt gục trên đám cỏ khô, chúng vừa kinh ngạc vừa đau lòng. Seijuro mặc kimono hoa xanh, tay áo xắn cao buộc bằng hai sợi dây da màu nâu thẫm, đầu quấn giải lụa trắng viết hai chữ “Yoshioka”. Hắn như bất tỉnh, không còn cử động gì, hơi thở thoi thóp. Trên đầu cũng như ngực áo không có vết máu, nhưng sắc mặt Seijuro trắng bệch, môi tái nhợt mang vẻ đau đớn vô hạn.

- Còn thở mà !

Một người để tay lên mũi Seijuro, hơi thở nhẹ như tơ, không đủ làm rung động sợi chỉ mảnh.

- Còn, nhưng yếu lắm.

- Đỡ tiểu chủ ngồi dậy !

Miike Jurozaemon quỳ xuống cùng với một tên đồ đệ nhấc tay Seijuro lên định quàng vào vai mình thì Seijuro choàng mở mắt. Mắt hắn lạc thần, da mặt co rúm lại, mồ hôi ra lấm tấm trên trán.

- Ôi chao, đau !

Hắn chừng muốn kêu to, nhưng người ngoài nghe tiếng hắn như tiếng dế. Đôi con ngươi lờ đờ nhìn phía trước. Hai giọt nước mắt hiện ra lăn dài trên má. Seijuro rướn người lên, đầu ngoẹo sang bên rồi im lặng, bất động. Hắn đã hôn mê mất rồi !

- Phải kiếm cái gì làm cáng khiêng tiểu chủ về. Ngươi chạy đi mời y sư ngay, nói tiểu chủ bị nội thương nguy kịch lắm.

Ueda vừa ra lệnh vừa cởi áo đắp lên mình người chưởng môn thất thế. Đồ chúng hối hả chạy đi chặt cành cây, Ueda cạy miệng Seijuro bỏ vào mấy viên chỉ thống đơn rồi quỳ bên cạnh nghe động tĩnh.

Một lúc sau, sắc mặt Seijuro đã bớt nhợt nhạt, bắp thịt bên mép giật liên hồi.
Ueda thở dài như vừa trút được gánh lặng:

- Tiểu chủ ! Tiểu chủ có nhận ra đệ không ?

Seijuro từ từ mở mắt. Hắn khẽ chớp hai hàng mi như nhận biết người vừa gọi rồi nhắm mắt lại.

Cáng được mang đến, làm bằng hai cành phong xỏ vào tay chiếc kimono bằng vải dày của một tên đệ tử. Mọi người xúm lại nhấc Seijuro để lên cáng, cánh tay phải hắn lủng lẳng tựa một vật thừa sắp rời khỏi thân thể. Seijuro cau mặt nghiến răng không kêu la nhưng ai cũng thấy rõ hắn đang cố vật lộn với sự đau đớn. Mồ hôi ở chân tóc và trên mép chảy rỏ giọt, Ueda phải dùng khăn thấm bớt. Nhiều người quay mặt đi không dám nhìn cảnh ấy, vì nó thương tâm quá và sợ xúc phạm đến vị tiểu chủ họ hằng kính trọng.

Bốn người khiêng chiếc cáng bước đi, theo sau là đồ chúng Yoshioka lặng lẽ và buồn thảm như một đám tang.

Nhờ mấy viên thuốc, Seijuro đã tỉnh đôi chút. Hắn rên khe khẽ:

- Đau quá ! Trời ơi đau quá ! Đứa nào chặt tay này đi cho ta ! Đau quá.

Phu cáng đi nhanh hơn. Đường đất đỏ gập ghềnh. Seijuro càng nhăn mặt:

- Chặt tay này đi ! Trời ơi ! Ta bảo đứa nào chặt tay này đi hộ ta nếu không ta chết mất !

Một đệ tử chạy trở lại nói với Ueda:

- Ueda lão huynh ! Tiểu chủ đau quá không chịu nổi, bảo phải chặt tay đi. Bây giờ làm thế nào ?

- Đồ ngu. Tiểu chủ đau nhưng không chết. Nếu chặt tay mà không có thuốc rịt thì máu chảy ra hết, tiểu chủ sẽ chết ngay. Thôi đi đi, đừng có nhiễu sự. Tốt hơn là ngươi ba chân bốn cẳng chạy về võ đường bảo y sinh đem thuốc cầm máu đến đây lập tức để rồi ta liệu !

Thấy có người lố nhố trong những bụi cây đằng xa, Ueda bực tức bảo:

- Gọi anh em đuổi những tên kia đi. Đừng để tiểu chủ làm trò cười cho chúng !

Bọn đồ đệ chạy đi rồi, Ueda vẫy Miike Jurozaemon lại. Jurozaemon tưởng huynh trưởng mình quở phạt, len lén đến bên dập đầu xin lỗi.

- Ngươi đi với tiểu chủ từ sáng sớm phải không ?

- Dạ.

- Tiểu chủ gặp Miyamoto Musashi ở đâu ?

- Dạ, vừa tới chân gò thì Miyamoto Musashi xuất hiện.

- Miyamoto Musashi đi một mình hay với nhiều người khác ?

- Dạ, hắn đi một mình.

- Chuyện xảy ra thế nào, kể lại ta nghe ! Tiểu chủ biết chúng ta chờ ở gần sơn đạo mà !

Thấy Ueda ôn tồn, Miike Jurozaemon bớt lo.

- Trước khi đến đồng Rendaiji, tiểu chủ có nói nếu vạn nhất tiểu chủ bị bại về tay Musashi thì phải đem xác tiểu chủ đến chỗ các huynh trưởng chờ ở đồng bên cạnh. Tiểu chủ không muốn đệ cho ai biết trước khi cục diện ngã ngũ. Tiểu chủ nói có những lúc người lãnh tụ phải biết nhận trách nhiệm và không muốn cho võ lâm chê cười mình đã dùng những hành động nhơ nhuốc và hèn hạ để thủ thắng. Tiểu chủ có vẻ buồn nhưng rất dũng cảm và tự tin.

- Rồi sao nữa ?

- Lúc Miyamoto Musashi đột xuất, hắn hơi mỉm cười. Đệ tử trông rõ lắm tuy lúc bấy giờ sương chưa tan hẳn. Hai bên cúi chào nhau, không ai nói một lời. Bỗng có tiếng thét, thanh kiếm của tiểu chủ bắn tung lên, tiểu chủ ngã chúi xuống cỏ, còn Miyamoto Musashi nhảy lùi lại, đứng trên một phiến đá trong đám loạn thạch, tóc dựng đứng.

- Sao lúc bấy giờ ngươi không nhảy vào đỡ tiểu chủ ?

- Dạ, vì nhanh quá. Vụt một cái, không đầy nháy mắt. Sau đó, tên kia nhìn đệ tử, mắt hắn đỏ như rực lửa, đệ tử sợ quá. Quay lại, không thấy hắn đâu nữa !

Miike Jurozaemon kể xong như trút được gánh nặng. Ueda mắt đăm đăm nhìn về phía xa, vẻ tư lự. Chòm râu lão lốm đốm bạc, gió thổi dạt quấn cả vào mang tai.

Kojiro đứng bên Akemi dưới gốc thông già, nhìn bọn đệ tử Yoshioka khiêng chủ soái đi qua. Một niềm trắc ẩn hiển lên thay cho nụ cười khinh mạn trên môi hắn, nhưng nghe tiếng rên rỉ của Seijuro, hắn cau mặt.

Hắn bước đến bên cáng. Đồ đệ Yoshioka khựng lại thủ thế. Kojiro tới gần khẽ gọi:

- Yoshioka đại huynh !

Seijuro nhọc mệt hé mắt. Nhìn thấy Kojiro, hắn nở nụ cười héo hắt:

- Trễ mất rồi !

Kojiro trông bàn tay phải xám ngoẹt của chưởng môn nhân phái Yoshioka, lắc đầu:

- Gẫy xương bả vai. Thế là cánh tay này bị phế bỏ ...Đại huynh chẳng nên nằm, máu dồn lên óc không tốt.

- Ối chao ! Đau ! Giá ai cắt cánh tay này hộ ta ...

- Trước sau gì thì cánh tay này cũng phải bỏ. Nếu tâm phế không bị chấn động tất còn cứu vãn được. Đại huynh còn cánh tay trái, thiết nghĩ nên bảo tồn lấy tính mệnh và giữ vững hào khí. Khi bình phục sẽ tìm cách rửa hận.
Seijuro chớp chớp mắt, ra vẻ đồng ý.

- Bây giờ đừng để tâm đến nỗi đau vật chất nữa ...

Seijuro cau mặt:

- Túc hạ ...túc hạ ...không ở địa vị ta ...

- Tại hạ biết lắm chứ. Nhưng phải khắc phục. Quan trọng là nỗi đau tinh thần.
Đại huynh phải nghĩ đến danh dự và lòng kỳ vọng của môn phái, của cha ông. Có thể nào đại huynh cứ nằm thế này cho môn đệ khiêng về Kyoto, dưới mắt khinh rẻ và chế giễu của mọi người được à ?

Seijuro quay hẳn đầu sang nhìn Kojiro. Ánh kiêu ngạo lóe lên trong khóe mắt nhưng tắt ngay. Hắn rên rỉ.

- Nếu cần, tại hạ xin giúp ...

Tiếng Seijuro thều thào:

- Phải rồi ! Các người để ta xuống. Túc hạ đỡ ta ...

Kojiro giơ tay dìu Seijuro. Hắn rú lên:

- Trời ơi ! Đau ! Chết mất. Cho ta mượn lưỡi kiếm. Ueda đâu, chặt cái tay vô dụng này đi !

Nhưng Kojiro đã rút cây chủy thủ trong áo:

- Nếu đại huynh không ngại ...

- Ờ ! Túc hạ giúp ta ...

Xoẹt ! Cánh tay Seijuro đứt lìa đến tận bả vai. Máu tuôn xối xả. Hắn gục xuống ngất đi.

Vừa hay hai khoái mã mang thuốc phong tới như bay. Đồ chúng xúm quanh rịt thuốc rồi lấy vải buộc chặt vết thương. Seijuro tỉnh lại, muốn một mình trở về võ sảnh đường Shijo, nhưng mới đi được vài bước đã quỵ xuống. Đồ đệ vực hắn lên ngựa, cắt y sinh ngồi giữ. Hắn cũng chẳng con hơi sức đâu mà phản kháng nữa.

Kojiro trở lại bên gốc thông, đến bên Akemi:

- Nàng nhìn rõ không ? Chắc nàng vui lòng lắm !

Akemi mặt tái xanh, nghẹn họng không nói nên lời. Nàng thấy hắn tàn ác và bất nhân. Chưa kịp phản ứng, Kojiro đã tiếp:

- Nàng vẫn nói nếu trả thù được y, sẽ sung sướng lắm. Bây giờ y như thế, nàng đã toại nguyện chưa ?

Akemi nhướng mắt nhìn Kojiro. Không hiểu sao, lúc này nàng thấy ghê tởm hắn. Xem ra, tâm địa hắn còn đáng khinh và đáng sợ hơn Seijuro nữa. Seijuro đã làm hại đời nàng, nhưng không đến nỗi là một con người độc ác. Tên Kojiro này, dưới cái lớp vỏ trẻ trung dễ thương, thật là giống ngạ quỷ nham hiểm. Hắn không phạm những điều lầm lỗi mà thế nhân thường phạm, không gian dối, không ăn cắp, không tà dâm, nhưng là một con quỷ gian ác có những ý nghĩ lệch lạc, thấy người khác đau khổ thì thích thú, khoái chí. Hắn còn nguy hiểm hơn những kẻ tội lỗi thường tình nhiều. Akemi muốn chạy trốn, thoát khỏi sự kềm tỏa của giống ác quỷ này nhưng không đủ can đảm.

Kojiro kéo tay nàng, nàng líu ríu theo sau. Con hoàng hầu trên vai Kojiro quay lại nhe răng kêu khèng khẹc chế giễu. Nàng muốn mắng nó nhưng không thể. Akemi có cảm tưởng nàng và con khỉ kia cùng chung số phận. Nàng ghét Seijuro và Kojiro nhưng hai người đó sao cứ thu hút nàng như ngọn lửa thu hút những con thiêu thân đến gần để đốt chết.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 4 Chương 34: Đồng cỏ úa Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.