[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 3 Chương 23: Vỏ ốc lú - Truyện tranh online - vagabondmanga.com

Top Ad unit 728 × 90

[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 3 Chương 23: Vỏ ốc lú

Khi thuyền bỏ neo, trời đã chạng vạng tối. Mùi cá khô phơi chưa được nắng, tanh tanh mằn mặn phảng phất trong không khí. Dãy phố nhỏ trước bến đã lên đèn, ánh sáng vàng úa chiếu qua những khung cửa sổ vuông dán giấy như trong những bức tranh cổ.


Thuyền buôn đã về. Khu bến chợ rộn rịp hẳn lên. Đèn lồng không biết ở đâu túa ra vô số kể, trẻ con cầm lố nhố đứng trên bến. Trên mỗi lồng đèn đều có viết tên một quán trọ, một món ăn đặc biệt của nhà hàng hoặc có khi chỉ để quảng cáo một sản phẩm địa phương nào đó.

Tiếng chân sào la ơi ới, tiếng mời chào, cười nói, gọi nhau, trẻ con chí chóe tranh nhau từng bước trên tấm ván bắc lên thuyền. Vài người ra đón thân nhân đứng đằng xa giơ dù vẫy; những bóng đen khi ẩn khi hiện trong vùng ánh sáng mờ tỏ của lồng đèn ngang dọc.

- Công tử lệnh lang của ngài tổng trấn có trên đó không ?

- Công tử nào ?

- Trịnh Đức Nhị Lang.

- Không. Đi thuyền sau.

- Mời khách quan đến trọ Ở quán cháu. Có cửa sổ trông ra biển, đẹp lắm !

- Xin ngài đến quán Kashiwaya. Phòng rộng rãi, quý khách mang theo con khỉ không tính tiền.

- Không, ông khách này của tao. Mời khách quan theo cháu.

Nghe lời mời chào của hai đứa trẻ, thanh niên mặc bào tía chỉ mỉm cười. Gã nhẹ nhàng gạt tay chúng nắm áo, xốc lại hành trang, bế con khỉ lên vai rồi bước theo tấm ván xuống bến. Không ai đợi gã cả. Nhưng hình như đã có chủ định, gã xăm xăm đi tới, rẽ vào một ngõ tối khuất dạng.

Trên thuyền, đám khách thương vẫn còn hậm hực, vừa coi phu rỡ hàng vừa bực tức:

- Tên đó ngông nghênh quá đỗi ! Chỉ nhờ vài đường kiếm mà coi người chẳng ra gì... Đáng tiếc là cánh mình chẳng ai biết võ, chứ nếu không ...

- Thôi, để tâm làm gì ! Kệ cho nó làm cha thiên hạ. Cao nhân tắc hữu cao nhân trị. Danh chẳng qua như cái hoa, nhường cho nó hưởng, mình ăn quả có hơn không ? Chuyện hôm nay bỏ đi. Kìa, các em đã đến đón kìa !

Bọn kỹ nữ trèo lên thuyền, bước những bước nhanh và ngắn, vịn vào nhau cười khúc khích. Quanh ánh đèn lồng, trông các nàng không khác gì những con bướm đêm bu xung quanh ngọn nến.

Một trong những người rời thuyền sau chót phải kể Toji. Chưa bao giờ hắn gặp một hoàn cảnh đáng buồn và đáng giận như thế ! Thật mất hết cả thể diện. Mặt mày bí xị, hắn lấy tâm khăn vuông choàng lên đầu che chỗ tóc bị cắt đứt, nhưng không sao giấu được vẻ ảo não và cau có trên mặt.

- Toji ! Em ở đây mà !

Thấy Toji ở trên thuyền bước xuống, Oko vẫy gọi rối rít. Đứng ngoài trời khá lâu, và có lẽ cũng vì gió đầu đông thổi mạnh, Oko run rẩy như chiếc lá.
Những vết nhăn trên mặt nàng hiện ra mờ mờ dưới ánh đèn và dưới lớp phấn trắng. Toji nở nụ cười gượng gạo:

- Oko đấy à ? Tưởng nàng không đến chứ !

- Ô hay ! Sao nỡ nói vậy ? Chàng viết thư bảo em ra đón mà !

- Ờ ờ ... nhưng tưởng thư chưa đến kịp.

- Kỳ không ! Lang quân có vẻ không muốn gặp em. Có chuyện gì không vui mà trông mặt chàng như mặt thằng đánh dậm bị cua cắp vậy ?

Toji đang buồn cũng phải phì cười:
- Thế nào là mặt thằng đánh dậm bị cua cắp ?

Oko che miệng rúc rích.

- Không, chẳng có chuyện gì đâu. Chắc tại ta say sóng nên hơi mệt. Ta lên xóm trên, đến quán Torin nghỉ một lát, nếu còn phòng thì trọ luôn. Quán ấy ở cũng được !

- Không, em đã thuê cáng đến đón chàng. Phu cáng đợi ngoài kia.

- Ồ, chu đáo quá ! Thế đã giữ phòng chưa ?

- Rồi. Mọi người đang đợi chàng đấy.

Toji ngạc nhiên:
- Mọi người ? Mọi người là những ai ?

- Thì anh em trong phái Yoshioka của chàng chứ ai ?

- Trời ! Nàng mời họ đến làm gì thế ? Ta tưởng chỉ có mình nàng với ta sống vài ngày với nhau ở một nơi vắng vẻ. Bây giờ hỏng hết chuyện rồi, làm thế nào đây ?

Hắn giơ tay bứt đầu bứt tai, luôn mồm kêu hỏng chuyện.
- Thôi, ta không tới đâu !

Oko rối rít xin lỗi:
- Em đâu có biết, mà chàng cũng không nói rõ. Họ là bạn cả mà ...

Oko đến sát bên Toji. Hắn giận dữ đẩy nàng ra. Bao nhiêu bực dọc và bất lực cảm thấy trên thuyền bây giờ nổ bùng ra, hắn dồn cả lên đầu Oko như nước lũ:
- Ngu quá ! Trời ơi, nàng ngu quá ! Nàng về đi, bảo phu cáng về đi. Nàng chẳng hiểu gì cả, chẳng hiểu ta một tí gì cả !

Oko phục xuống, nắm vạt áo Toji. Hắn giật mạnh ra, rảo bước bỏ đi. Oko chạy theo, bước chân xiêu vẹo suýt ngã. Cả hai đến phía sau chợ cá. Trời tối, chợ đã vãn, các quán đều đóng cửa. Trăng non mới mọc, vẩy cá rải rác đầy dẫy, lóng lánh dưới ánh sáng trăng như những mảnh ngọc trai nhỏ xíu. Khu chợ vắng teo, Oko ôm chặt lấy Toji tỏ tình và lơi lả.

- Bỏ ra !

- Nếu chàng đi trọ chỗ khác thì họ sẽ nghĩ chàng với em có chuyện gì ...

- Mặc kệ ! Họ muốn nghĩ sao kệ họ !

- Toji ! Sao chàng đối xử với em như thế ?

Oko áp má mình vào má Toji. Mùi thơm ngòn ngọt trên mái tóc Oko quyện với mùi phấn sáp trên môi, trên má nàng làm Toji ngất ngây. Nỗi bực dọc cũng bớt đi được đôi phần. Oko nũng nịu:

- Thôi cho em xin ...

- Nàng không biết ta thất vọng chừng nào !

- Biết chứ ! Em biết chứ !

- Thế sao nàng lại để cho nhiều người đến như vậy ? Nàng không muốn ở một mình với ta phải không ? Nàng không yêu ta như ta yêu nàng rồi !

Oko nhìn Toji ra vẻ trách móc, mắt rơm rớm ướt:
- Đó ! Đó ! Lại nói vậy rồi !

- Thế tại sao ?

- Tại em không từ chối được. Khi nhận được thư, em đã quyết một mình đi Osaka để đón chàng, nhưng không may ngay tối hôm ấy Seijuro lại đến chơi cả đêm.

Akemi lỡ miệng nói em sẽ đi Osaka, thành thử Seijuro và các bạn chàng cũng đòi đi theo. Em không từ chối được. Họ cùng đến đây cả thảy tời mười người.
Toji nghe trần tình, biết Oko chẳng làm gì được, nên cũng nguôi ngoai đôi chút nhưng vẫn không vui. Hắn lo ngại phải tường trình những thất bại trong cuộc du thuyết, rồi còn mái tóc của hắn. Mái tóc ! Trời ơi, biết nói làm sao đây ! Toji bối rối quá !

- Thôi được ! Ta bằng lòng đi với nàng. Gọi phu cáng lại đây !

Oko mừng quá, ôm cổ Toji, áp má vào ngực hắn rồi chạy trở lại về phía bến.
Yoshioka Seijuro vừa tắm xong, choàng kimono ấm nằm dài trên nệm bông trong một phòng sang nhất quán trọ. Họ đợi Toji và Oko. Chuyện vãn đã chán, một người đề nghị:

- Ta làm chút gì chăng ? Tiểu chủ nghĩ thế nào ? Ngồi không mãi thế này buồn chết !

- Ừ thì bảo mang rượu đến.

Chén thù chén tạc, câu chuyện lan man đi đến mục nhảm nhí. Chẳng ai còn nhớ mình đang đợi Toji nữa.

- Quán này không có kỹ nữ hay sao ?

Một người hỏi.

- Ừ nhỉ ! Sao không gọi chủ quán bảo cho mấy em đến ? Ông chủ đâu ?

Thế là chẳng bao lâu sau, ba bốn kỹ nữ mang đàn tới. Bữa rượu nhộn nhịp hơn trong tiếng cười đùa lơi lả, không còn phân biệt ai chưởng môn ai đồ đệ nữa.

Cũng như mọi lần, Seijuro uống rượu được một lúc thì say, ngồi thừ người trên chiếu nhìn đàn em vui chơi không mấy thích thú. Là người đứng đầu môn phái, tác phong hắn có phần đĩnh đạc hơn. Hắn không chịu được sự đùa cợt thô lỗ của đàn em.

Ueda ngồi bên ghé tai Seijuro nói thầm. Hắn gật gù ra vẻ ưng chịu. Dù sao, vào phòng riêng, bên lò than ấm, một mình với Akemi cũng sướng hơn ngồi nghe tụi này pha trò thô tục.

Seijuro chống tay đứng dậy. Cả phòng chẳng ai để ý. Cuộc vui cứ tiếp diễn, bình rượu xếp đầy góc nhà, các ca kỹ thay phiên nhau hát nhưng bản huê tình đệm đàn samishen nhiều cái phím đã long, tàn tạ chẳng khác gì chủ nó.
Rượu đương nồng, một nữ tỳ bước vào thông báo có khách. Tiếng lè nhè vọng ra:

- Khách nào thế ? Khuya rồi, bảo mai đến !

- Vị khách này tên Toji.

- Toji ... Toji ...

Á à, bấy giờ cả bọn mới nhớ ra là đang đợi Toji. Vài người ngồi dậy khi Toji và Oko bước vào, giơ tay vẫy, chào hỏi qua loa. Cả bọn không một ai còn tỉnh táo.

Rượu đã vẽ lên mặt họ những nét ngờ nghệch, biến họ thành những hình nhân ngu độn vây quanh mấy ả ca kỹ múa may như những con rối.
Toji chán nản hết sức. Nghe lời Oko, hắn tưởng mình sẽ được đón tiếp long trọng, ngờ đâu ... Hắn lắc đầu, gọi nữ tỳ dẫn sang phòng Seijuro. Nhưng hành động này không cần thiết, vì chưởng môn Yoshioka, nghe tin cánh tay phải của mình về, đã chạy vội ra đón. Seijuro say mèm, chân nam đá chân chiêu, mồm lắp bắp:

- Toji đấy ư ? Ta đợi ... đợi ngươi mãi. Lại đi vui thú với con mẹ này bây giờ mới tới chứ gì ? Không sao ... không sao ...

Hắn đến ôm vai Toji nhưng tuột tay ngã xô về phía trước. Toji giơ tay đỡ.
Seijuro níu vội lấy đầu Toji. Không kịp nữa rồi ! Vuông khăn trên đầu hắn tuột ra.

- Ồ, cái gì thế này ? Sao tóc ngươi mất một mảng thế này ?

Toji luống cuống, giật vuông khăn trên tay Seijuro quấn vội lên đầu:
- Không có gì ! Không có gì ! Tiểu đệ bị cái nhọt trên đầu phải cắt tóc đi cho dễ tri.....

Mọi người quay lại nhìn, đa số chẳng để ý. Có tiếng hỏi:

- Huynh trưởng đi quyên góp thế nào ? Có thu được khá không ?

- Cũng chẳng được bao nhiêu. Chuyện này sẽ giải thích sau.

- Ha ha ... chắc lại chỉ có cái nhọt mang về làm kỷ niệm ...

Cả bọn phá lên cười. Câu nói đầy châm chọc làm Toji xám mặt. Hắn chẳng biết nói sao và xem chừng tuy say nhưng bọn này chẳng một ai tin lời hắn.
Sáng hôm sau, một số môn đệ phái Yoshioka tụ họp tại bãi cạnh quán. Họ đã tỉnh hẳn rượu. Mặt ai nấy đều tỏ vẻ nghiêm trọng. Ueda lên tiếng trước:

- Thật nhục nhã. Ta không ngờ xảy ra chuyện ấy !

- Đầu đuôi thế nào, xin huynh trưởng thuật lại cho anh em biết.
- Ta không được nhìn tận mắt, nhưng Hoàng Diệp nghe rõ. Hoàng Diệp ! Ngươi nghe thấy những gì, nói lại để anh em cùng biết.

- Dạ dạ ! Sáng nay tiểu sinh dậy sớm, cảm thấy mệt mỏi vì hôm qua thức khuya, uống rượu nhiều ...

- Thôi nhanh nhanh lên, bỏ qua những đoạn không cần thiết ...

- Dạ. Tiểu sinh đi tắm. Đang tắm thì có hai người ăn mặc ra dáng thương gia bước vào. Họ kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra hôm qua trên thuyền giấy. Hình như có một Samurai thuộc phái Yoshioka ta bị một thanh niên lạ mặt mặc áo đỏ dùng kiếm hớt đứt mất chỏm tóc trên đầu, vậy mà Samurai đó không dám làm gì. Tiêu sinh nghĩ có lẽ đó là đại huynh Toji.

- Bậy nào ! Ngươi lấy gì làm chắc ?

- Có thể lắm ! Này Hoàng Diệp, ngươi không nói láo đấy chứ ?

- Tiểu sinh đâu dám. Sở dĩ tiểu sinh ngờ như vậy vì một trong hai người còn nói:“Tay Samurai kia tự xưng là cao nhân phái Yoshioka ở Kyoto. Nếu danh tính hắn đúng thì chẳng hóa ra Yoshioka dạo này bạc nhược lắm sao ! Không ngờ phái đó thế mà hữu danh vô thực !”.

Nghe đến đây, bọn đồ đệ phái Yoshioka không kềm được tức giận:

- Láo ! Láo ! Phải trị cho thằng đó một trận.

- Cắt tóc nó đi !

- Không ! Cắt tóc không đủ ! Cắt cổ nó !

Nhưng Ueda đã đứng dậy khoát tay:
- Khoan ! Khoan ! Anh em đừng nóng. Chuyện xảy ra như thế nhưng chúng ta chưa biết có phải Samurai ấy đích thực là huynh trưởng Toji không ? Để ta vào hỏi cho ra nhẽ.

Cả bọn theo Ueda vào quán. Nhưng đến nơi mới biết Toji đã cùng với Oko đi Kyoto từ sớm rồi. Tin này làm cả bọn không còn hoài nghi gì nữa. Seijuro còn ngủ, họ không đánh thức. Ueda được coi như người thay mặt Seijuro, cắt đặt mọi việc, chia anh em đổ đi khắp ngả tìm gã thanh niên áo đỏ.

Akemi, áo vén cao, đứng trên bãi cát gần bờ biển chăm chú nhặt vỏ ốc. Mỗi khi tìm được một vỏ ốc lạ, nàng lại tò mò ngắm nghía hoặc để lên tai nghe. Từ sáng, cứ như vậy, nàng đã nhặt và vất đi hàng trăm con ốc.

Trời mới sang đông, khí hậu ven biển chưa lấy gì làm lạnh lắm. Mặt trời đã lên cao, nước biển xanh biếc, sóng nhè nhẹ vỗ vào ghềnh đá tung bọt trắng như những cánh hoa mai trước gió. Trên bãi vắng, một mình Akemi trong bộ áo trắng, nhỏ bé trước cảnh bao la của trời nước, chẳng khác gì một con hạc khờ dại lạc bầy từ cảnh tiên nào đậu xuống.

Một môn sinh Yoshioka đi qua, thấy Akemi, vội dừng lại:
- Akemi ! Làm gì ngoài bãi sớm thế ?

- Tiểu nữ ... tiểu nữ tìm vỏ ốc.

- Tìm vỏ ốc ? Đằng kia thiếu gì mà phải tìm ở đây ?

- Không. Vỏ ốc đặc biệt chỉ vùng Sumiyoshi này mới có.

- Gì mà quý thế ?

- Vỏ ốc lú.

Gã kia ngạc nhiên mở to mắt:
- Vỏ ốc lú ? Vỏ ốc lú là cái gì ?

- Là một thứ vỏ ốc khi người ta để vào tai nghe hay giữ trong mình thì quên được hết mọi sự.

Gã cười ha hả:
- Cô này điên rồi ! Vô tâm như cô chưa đủ hay sao mà còn đi tìm vỏ ốc lú ?

Akemi lắc đầu cười gượng gạo:
- Tiểu nữ không điên, nhưng có những lúc muốn quên. Thế còn khách quan, khách quan đi đâu vội thế ?

- À, ta đi tìm một người.

- Tìm làm gì ?

- Tìm để trả hận.

Akemi quay đi. Nàng không quan tâm đến sự tranh chấp của đàn ông mà nàng cho là tàn bạo, ích kỷ, ngoại trừ một người. Khi nghĩ đến người ấy, lòng nàng không khỏi rung động. Hình bóng người ấy luôn lởn vởn trong trí và trong những giấc mơ làm nàng bồi hồi không muốn tỉnh. Đôi lúc, bên những cuộc truy hoan của khách lạ tại quán Yomogi, nàng cũng muốn quên hết đi để nghĩ đến tương lai. Nàng tin rằng người nàng yêu mến không biết, hay chẳng quan tâm gì đến mối tình của nàng cả. Mối tình vô vọng ấy nàng thật tình muốn quên nhưng không sao quên được. Nếu quả có vỏ ốc lú, nàng sẽ sung sướng bao nhiêu khi tìm được nó.

Gã môn sinh Yoshioka nhìn nét mặt âu sầu của Akemi không khỏi ái ngại. Thấy nàng không nói gì thêm, gã lặng lẽ bỏ đi.

Akemi lơ đãng nhìn ra xa, khe khẽ ngâm bài thơ quen thuộc:

Nữ la, chàng là cỏ Thổ ti, em làm hoa
Cành mềm không đi nổi
Nghiêng theo gió xuân qua
Nương mình thông trăm trượng
Quấn quít nên một nhà
Ai rằng dễ gặp mặt
Núi biếc cách chia xa
Nhìn nước biển trong xanh và sâu thẳm

Akemi tưởng như đó là nguồn an ủi, sự giải thoát. Nàng trừng trừng nhìn những đợt sóng hiền hòa vỗ nhè nhẹ như ru vào ghềnh đá. Đứng trên ghềnh này, chỉ một cử động thôi, một cử động nhỏ, dễ dàng quá, nàng sẽ nằm trong lòng biển xanh, sóng yêu đương ru nàng vào một giấc mộng êm đềm không bao giờ dứt.

Tiếng chân người và tiếng gọi đột nhiên lôi Akemi trở về thực tại.
- Akemi ! Akemi ! Tiểu chủ đang chờ nàng đấy. Ra đây làm gì vậy ?

Akemi giật mình, theo chân ả nữ tỳ trở về phòng trọ.

Bốn bề yên lặng. Gió sớm xào xạc trên cành thông. Đôi chim sâu lích chính trong bụi rậm trước cửa sổ. Seijuro ngồi một mình trong phòng, bên chiếc lò sưởi vừa nhóm.

Sau giấc ngủ vừa qua, hắn thấy trong người khỏe khoắn lạ thường, nhìn Akemi bước vào, âu yếm hỏi:

- Buổi sáng lạnh, nàng ra ngoài làm gì thế ?

- Tiểu nữ không thấy lạnh. Ngoài bãi, nắng đẹp và ấm lắm.

- Nàng ra bãi làm gì ?

- Tiểu nữ tìm vỏ ốc.

Seijuro mắng yêu:
- Nàng làm như còn trẻ con lắm !

- Thì tiểu nữ vẫn là trẻ con.

- Đến tháng chạp này, nàng bao nhiêu tuổi biết không ?

- Tiểu nữ không để ý. Tiểu nữ vẫn tự thấy là còn trẻ con, có hại gì đâu ?

- Hại lắm chứ ! Nàng đã lớn rồi, phải nghĩ đến tương lai, như mẹ nàng muốn.

- Mẫu thân tiểu nữ ? Bà có nghĩ gì đến tiểu nữ đâu, bà vẫn tưởng bà còn trẻ.

- Nàng ngồi xuống đây.

- Xin khách quan tha lỗi. Trong phòng nóng quá, cho phép tiểu nữ ra sân.

- Akemi !

Seijuro sẵng giọng, nắm cổ tay Akemi kéo xuống.
- Hôm nay chỉ có mình ta với nàng. Mẹ nàng đi Kyoto rồi.

Akemi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Seijuro. Nàng cong người vùng vẫy cố kéo ra, nhưng bàn tay Seijuro cứng như sắt chỉ làm cổ tay nàng đau thêm.

- Sao nàng tìm cách trốn ta ?

- Tiểu nữ không trốn.

- Sáng nay không có ai ở quán. Cơ hội tốt như thế này ...

- Cơ hội gì ?

- Nàng đừng có giả vờ. Có đến hơn năm nay rồi, ta với mẹ con nàng quen nhau.Nàng thừa biết lòng ta đối với nàng ra sao rồi, mà mẹ nàng cũng đồng ý. Mẹ nàng thường bảo tại ta vụng. Hôm nay xem ta có vụng không !

- Bỏ ra !

- Nàng thật không ưng ta phải không ?

- Bỏ ra, không ta kêu lên bây giờ !

Seijuro cười gằn, chua chát:
- Kêu đi ! Kêu đi ! Không có ai ở quán cả ! Ta đã ra lệnh không ai được làm rộn.

Akemi vùng vẫy, tay đấm chân đạp.
- Bỏ ra, bỏ ta ra ! Ta không bằng lòng, để ta đi ...

- Không được.

- Thân ta không thuộc về khách quan.

- Á à ... Nàng lầm ! Hỏi mẹ nàng xem. Ta đã trả tiền ...

- Mẹ ta bán ta, nhưng ta không chịu bán thân ta. Nhất là cho một tên hèn hạ đáng khinh như ngươi !

- Hỗn ! Nàng hỗn !

Seijuro giật sấp Akemi xuống sàn, lấy chăn trùm kín. Akemi kêu như điên dại, nhưng những tiếng kêu chỉ còn là những tiếng ú ớ tắc nghẹn.

- Kêu đi ! Kêu to nữa đi ! Không ai đến cứu nàng đâu !

Seijuro đè lên mình Akemi.

Bên ngoài, cảnh vật vẫn điềm nhiên. Nắng sớm vô tình chiếu bóng cành thông lay động bên song cửa sổ. Xa xa, tiếng sóng biển rì rào đưa lại cùng với tiếng chim gáy hót sau nhà.

Seijuro bước vào phòng tắm, mặt tái xanh, tay trái giơ cao, những vết móng tay cào trên da còn rướm máu. Bỗng cửa phòng mở toang rồi đóng đánh rầm, bóng Akemi chạy vụt ra ngoài. Seijuro kêu một tiếng khẽ, nhảy tới cản nhưng không kịp nữa. Hắn đưa mắt nhìn theo, trên môi nở nụ cười đắc thắng, nụ cười bằng lòng của một con thú vừa được thỏa mãn.
[Tiểu thuyết] Miyamoto Musashi - Quyển 3 Chương 23: Vỏ ốc lú Reviewed by Manga Vagabond on 3/20/2012 Rating: 5
0 Chém

Chúng ta có thể không nói hết những gì mình nghĩ nhưng hãy nghĩ hết trước những gì mình nói!
Nhận xét sẽ bị xóa nếu có những từ ngữ thiếu văn hóa hoặc có ý xúc phạm quá đáng người khác.
Cảm ơn sự hợp tác của các bạn!

All Rights Reserved by Truyện tranh online - vagabondmanga.com © 2012 - 2016

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.